Chương 600: Ngươi Nói Bậy

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 600: Ngươi Nói Bậy

Nghe thấy âm thanh bên ngoài, thành chủ Tôn Liên Thành nhướng mày:

“Sao tên này lại tới đây!”

Người tới chính là Hoàng Hưng trước đây từng xảy ra mâu thuẫn với Tô An Lâm.

Sau khi biết Dương Văn Lý bị thương, Hoàng Hưng đã vui như mở cờ trong bụng.

Hắn cho rằng cơ hội của mình lại đến rồi.

Bởi vì Dương Văn Lý bị thương nằm liệt giường, vậy chẳng phải quyền chỉ huy của đại quân kia sẽ lại rơi vào tay hắn hay sao?

Cho nên hắn đã phấn khích chạy tới đây.

Nào ngờ vừa đi tới cửa đã nghe thấy Dương Văn Lý nói sẽ giao đại quân cho Tô An Lâm.

“Hoàng Hưng, ngươi tới đây làm gì?”

Tôn Liên Thành nhíu mày, có dự cảm không lành.

“Thành chủ đại nhân, vừa rồi ta ở bên ngoài nghe thấy Dương tướng quân định giao quyền chỉ huy đại quân cho một người ngoài. Lỡ như Tô An Lâm làm bậy thì phải tính sao?”

Hoàng Hưng không buồn quanh co lòng vòng, vừa đi vào đã chỉ thẳng Tô An Lâm:

“Không nói đâu xa, trước đây hắn giết nhiều huynh đệ như ta như vậy, một kẻ khát máu ham giết chóc như hắn, sao mà làm tướng quân được?”

Tô An Lâm bình tĩnh đáp lời:

“Người của ngươi muốn động thủ với ta, đương nhiên ta phải cho bọn họ biết thế nào là lễ độ!”

Hoàng Hưng vung tay:

“Ngươi thì có tư cách gì? Ngươi thế này nên bắt lại mới đúng.”

Lúc trước, sau khi Tô An Lâm giết người của hắn, Hoàng Hưng đã tức tối vô cùng.

Vốn định bắt Tô An Lâm, nhưng Tôn Liên Thành và Dương Văn Lý đều không đứng về phe hắn.

Lần này, kiểu gì hắn cũng phải giành lấy chức tướng quân.

Dứt lời, hắn quay sang phía Tôn Liên Thành nói:

“Thành chủ đại nhân, chức tướng quân nên giao cho ta, ta nhất định sẽ đối phó được với người Lập Kỳ.”

“Dựa vào cái loại chưa đánh đã chạy như ngươi? Lúc binh lính tiền tuyến bị bao vây, ngươi thế nào? Một mình trở lại?”

Tô An Lâm cười lạnh.

“Ngươi nói bậy, ta quay lại là vì có việc.”

“Ngươi thôi được rồi đấy. Hay chúng ta đi một vòng quanh doanh trại để cho các binh lính tự chọn, xem họ chọn ngươi hay là ta!”

Thế chẳng phải rõ ràng là đang làm khó Hoàng Hưng hay sao.

Tôn Liên Thành không tiện đắc tội với Hoàng Hưng, bèn gật đầu nói:

“Cách Tô An Lâm vừa nói cũng không tệ, Hoàng Hưng, ngươi thấy thế nào?”

Đương nhiên Hoàng Hưng không đồng ý:

“Không được.”

“Thế thì thôi, hay là chúng ta đánh một trận, để xem thực lực của ngươi lợi hại, hay là ta vẫn trên cơ.”

Đánh nhau? Hoàng Hưng biết nhất định là thực lực của Tô An Lâm rất mạnh.

Điều này trước đây hắn đã có trải nghiệm sâu sắc rồi.

“Ta không cần phải tự mình ra tay, thuộc hạ của ta cũng đủ đánh bại ngươi rồi.”

Hoàng Hưng lạnh lùng nói.

“Thuộc hạ? Xem ra ngươi không dám động thủ.”

Tô An Lâm cười.

Hoàng Hưng đang định phản bác, nhưng Tôn Liên Thành không cho hắn cơ hội đó:

“Được rồi Hoàng Hưng, cho cả số binh lính ngươi lãnh lúc trước qua đây đi. Lần này là Dương tướng quân hạ lệnh cho Tô An Lâm đảm nhiệm vị trí tướng quân tạm thời. Bất kể có chuyện gì, chờ hắn tỉnh lại rồi nói sau.”

Lại còn nói như vậy nữa!

Hoàng Hưng gằn giọng:

“Được, được lắm, vậy ta đi trước. Nhưng Tô An Lâm, hy vọng ngươi có thể dẫn binh cho tốt, nếu như ngươi để xảy ra bất kỳ sai lầm nào thì… Ha ha, đừng trách cha ta dâng tấu tố ngươi trên triều.”

Dứt lời, hắn quay đầu rời đi.

“Tố ta?”

Sát khí trong mắt Tô An Lâm bất chợt nổi lên.

Hắn đã bảo mà, làm quan là phiền nhất.

Làm không tốt là sẽ có kẻ giở trò sau lưng ngươi ngay.

Sau khi Tô An Lâm và Gia Cát Phong đi ra, Tôn Liên Thành cũng nối gót theo sau.

“Tô tướng quân, bây giờ tạm thời đội ngũ đã được giao cho ngươi rồi, ta mong rằng ngươi sẽ không làm chúng ta thất vọng, có chuyện gì cần giúp đỡ cứ nói với ta.”

Tô An Lâm nhìn cỏ dại trong sân, gật đầu:

“Ta chỉ hy vọng lương thảo được đảm bảo đầy đủ, ngoài ra, cũng mong ngươi đừng để Hoàng Hưng giở trò gì sau lưng ta.”

Mặc dù Hoàng Hưng đã bị cách chức, nhưng trong tay hắn vẫn có ba ngàn binh mã, số này đều là thân binh mà hắn mang từ nhà đến.

Đám binh mã này mặc dù số lượng không nhiều, nhưng nếu giở trò quấy rối thì cũng rất phiền toái.

Đương nhiên Tôn Liên Thành đồng ý:

“Chuyện này ta hiểu, ngươi cứ yên tâm, ta sẽ trông chừng Hoàng Hưng.”

“Ngoài ra, tốt nhất là đảm bảo sự an toàn của Dương tướng quân nữa, lỡ như có người gây bất lợi cho hắn thì cũng sẽ phiền toái.”

Tô An Lâm bổ sung thêm.

“Chuyện này ngươi cứ yên tâm, ta sẽ đích thân trông coi.”

“Ừ, vậy ta đi trước đây.”

Tô An Lâm và Gia Cát Phong trở về doanh trại.

Sau khi chính thức tiếp quản doanh trại, đương nhiên có rất nhiều binh lính ôm lòng hoài nghi với hắn.

Tuy nhiên, ngay sáng sớm hôm sau, sau khi Tô An Lâm bộc lộ thực lực của mình trước các tướng sĩ thì tất cả mọi người đều khuất phục trước thực lực của hắn.

Trên sân luyện võ khổng lồ.

Tô An Lâm hô lớn:

“Mang đại đao của ta đến đây.”

“Hây dô, hây dô!”

Sáu người đàn ông cao lớn khiêng đại đao của hắn đi tới.

Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người chấn động.

Có đến mức ấy không, một thanh đao mà nặng tới vậy à?

Thật hay giả đấy?

Không ít người nhìn bằng ánh mắt hết sức hoài nghi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right