Chương 609: Ngày Càng Nhiều

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 609: Ngày Càng Nhiều

“Cứu mạng, cứu chúng ta với.”

“Bọn ta sống gần thành, bị bắt đến đây, cứu bọn ta với.”

Nhìn thấy Tô An Lâm, đám người đều quỳ xuống.

Thảm, quá thảm rồi.

Những tù nhân này quần áo rách rưới, gầy trơ xương, trên người vô cùng bẩn, rất khó phân biệt nam nữ.

“Rầm.”

Thủ hạ phá khóa thả mọi người ra ngoài.

“Vù vù vù vù… Vù!”

Đột nhiên, một tiếng quát lớn truyền đến.

“Lần này xem các ngươi trốn đi đâu.”

"Lần này xem các ngươi chạy trốn được tới đâu!"

Tô An Lâm quay đầu lại, chỉ thấy một người đàn ông cường trán bện tóc đang nhìn chằm chằm vào Tô An Lâm.

Thủ hạ số hai của Ô Nhật Kỳ Hàn: Ô Khả Đạt!

Dựa theo tình báo, đại quân Ô Nhật Kỳ Hàn được chia thành mấy doanh địa.

Được chia cho thủ hạ thân tín của hắn ta trông giữ.

Hiện tại xem ra doanh địa này do Ô Khả Đạt quản lý.

Giết người này tương đương với chặt mất một cánh tay của Ô Nhật Kỳ Hàn!

Sát cơ của Tô An Lâm phát sinh, hắn hô to với một đám tù binh:

"Đi thẳng về phía Bắc, ai có thể chạy thoát được thì người đó được sống! Chạy đi!"

Hắn chỉ có thể làm đến bước này thôi.

"Chạy đi!"

Vô số người chạy ra ngoài.

Tô An Lâm thì đối mặt với Ô Khả Đạt.

Huynh đệ sau lưng cũng có chút lo lắng:

"Đường chủ, chúng ta đi thôi."

"Đúng vậy, đại binh đến đây càng ngày càng nhiều rồi."

Huynh đệ chống cự bốn phía đã tổn thất mấy chục người rồi, bọn hắn lo đến lúc đó không đi nổi nữa.

"Ta giết Ô Khả Đạt đã rồi nói tiếp!"

Tô An Lâm không nhiều lời, một tay cầm đao, một tay khác rút trường thương ra.

Ô Khả Đạt cảm nhận được sát ý trên người Tô An Lâm, lúc này đôi mắt hắn ta nhíu lại.

"Giết!"

Hắn ta cũng không cẩu thả, phân phó thủ hạ đi qua giết.

Cùng với xung kích, cơ thể Tô An Lâm càng trở nên vạm vỡ hơn, tràn ngập cương khí và dương khí, ánh mắt sáng ngời, lạnh lùng đến đáng sợ.

Hai tên cường trán một trước một sau, Tô An Lâm lập tức ném trường thương ra.

"Phốc!"

Trường thương trông có vẻ yếu ớt nhưng trong tay Tô An Lâm thì bạo phát ra sức mạnh cường đại.

Trong chớp mắt đã xuyên qua trái tim của hai người, đâm xuống mặt đất.

Chiêu này khiến đám người sau lưng Ô Khả Đạt phải kinh ngạc.

Lỗ mũi Ô Khả Đạt phun ra khí nóng, vô cùng tức giận.

Hai người đó chính là con của hắn ta!

Thế mà bị giết trong nháy mắt.

"Giết, giết hết cho ta, nhất định phải giữ người này lại cho ta."

Ô Khả Đạt biết lúc này khí thế của Tô An Lâm đang cao trào, hắn ta định dùng chiến thuật đám đông để kéo dài.

Dù cái giá phải trả có đắt hơn nữa, hắn ta cũng phải giữ Tô An Lâm lại.

Dù nhìn người Lập Kỳ khá ngang tàng bạo ngược, nhưng tính chấp hành cao hơn.

Sau khi nhận được mệnh lệnh, thủ hạ lập tức gào lên giết hết.

Tô An Lâm tiến lên, rút trường thương ra quét ngang qua.

Từng người phát ra tiếng kêu thảm rồi ngã xuống.

Tới gần rồi, khoảng cách tới Ô Khả Đạt càng ngày càng gần.

Người ngã rạp dưới tay Tô An Lâm càng ngày càng nhiều.

Ô Khả Đạt không chạy, nhiệt huyết trên người hắn ta đang sôi sục.

Thân là dũng sĩ lớn nhất nước Lập Kỳ, chạy trốn không phải là phong cách của hắn ta.

Hoặc là chiến đấu đến chết, hoặc là chiến thắng, không có sự lựa chọn nào khác.

Dẫn theo đại đao dài hơn, Ô Khả Đạt xoay tròn bổ về phía Tô An Lâm.

Hai người cuối cùng cũng ra tay.

Ầm ầm!

Trong chớp mắt, đạo đao của hai người đã chặt vào nhau hai lần.

Lần này Tô An Lâm cầm đao của tiểu binh.

Bởi vậy nên chỉ mới hai lần, đại đao của hắn đã xuất hiện khe nứt, sau đó gãy.

"Ngươi lấy cái gì đấu với ta đây?"

Ô Khả Đạt nhe răng cười.

Hắn một thân vạm vỡ, cơ bắp căng muốn nứt toạc ra, toàn thân lóe ra ánh sáng của kim loại.

Lập tức, Ô Khả Đạt lại hét lớn lần nữa:

"Kim Cương Thân!"

Công pháp của hắn ta là Kim Cương Thân tuyệt học của Thiếu Lâm.

Cũng không biết hắn ta học từ đâu ta. Sau khi dứt lời, cơ thể toả ra kim sắc lấp loé.

Bím tóc được bện trên đầu lập tức đón gió tung bay, từng lọn tóc như muốn dựng đứng.

Như thế vẫn chưa đủ.

Thừa dịp Tô An Lâm tại đánh giết thủ hạ khác thời điểm, Ô Khả Đạt bỗng nhiên móc ra một viên dược vật.

"Chỉ có thể dùng bí dược của người Trung Nguyên các ngươi thôi."

Ô Khả Đạt nhe răng cười, không chút do dự nuốt vào.

"Ầm!"

Nhiệt độ xung quanh cơ thể hắn bỗng nhiên cực nóng.

Một cơn gió lốc có cùng sức mạnh tạo ra một Tiểu Toàn Phong, cuốn hết các hòn đá nhỏ lên.

"Ầm!"

Tô An Lâm đá bay một thủ hạ của Ô Khả Đạt, ánh mắt đông lại: "Lại còn dùng bí dược!"

"Chẳng phải người Trung Nguyên các ngươi đều thích dùng cái này sao?"

Ấn tượng về người Trung Nguyên rất tệ trong suy nghĩ của người Lập Kỳ.

Tô An Lâm lắc đầu:

"Bí dược này không phải của bọn ta. Tuy nhiên ngươi đã dùng rồi, không chết cũng sẽ phế thôi!"

"Giết ngươi là đủ.”

Tô An Lâm nở một nụ cười đáng sợ, Tỏa Dương thần công đang điên cuồng vận chuyển trong cơ thể.

Thần công kia vừa vận chuyển, vừa khôi phục lại năng lượng cho hắn, hiệu quả cực cao.

Tuy nhiên Tô An Lâm không có ý định chờ đợi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right