Chương 611: Chúng Ta Có Nên Đi Qua Không

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 611: Chúng Ta Có Nên Đi Qua Không

Thực lực Ô Khả Đạt này quá mạnh.

"Nhận lấy cái chết đi!"

Tô An Lâm tiến lên, đại đao nhắm ngay cổ của hắn ta.

Một đao, hai đao, ba đao. . .

Trọn vẹn mười tám đao được chém xuống, đều chém vào cùng một vị trí phía trên.

Rốt cục.

Ô Khả Đạt kêu lên một tiếng đau đớn, đầu bay ra.

Lớp phòng ngự mạnh hơn nhưng đối mặt với mười tám đao liên tục, lại còn công kích vào cùng một vị trí thì cũng không cản nổi.

Tô An Lâm tự hỏi, ngay cả hắn ta cũng vậy.

Ô Khả Đạt chết rồi.

Giờ khắc này, người Lập Kỳ xưng quanh mới kịp phản ứng.

Bọn hắn lập tức nổi giận.

"Giết!"

"Rút lui, rút lui!"

Tô An Lâm thở phì phò, trong lòng bất lực.

Không ngờ có một ngày, mình cũng sẽ cạn khí lực.

Người bên cạnh nhận ra Tô An Lâm đang suy yếu, vội vàng đỡ lấy.

"Lao ra ngoài!"

"Đường chủ, ta có bổ khí hoàn đây!"

Tô An Lâm dùng dược vật, cảm giác cơ thể khôi phục được một chút.

"Đi, đi mau!"

Tô An Lâm hô.

Một đám người rút lui trước.

Thoát ra ngoài chưa được bao xa, Tô An Lâm quả quyết bắn tín hiệu!

Lập tức, bọn hắn cưỡi ngựa, sau lưng có một đám truy binh đuổi theo không ngừng.

Mà cách đó không xa, Phương Trọng dẫn đầu thủ hạ.

Hắn không biết tình hình chiến đấu phía trước như thế nào.

Chỉ có thể nhìn thấy loáng thoáng ánh lửa ngút trời, vô số tiếng chém giết.

Hắn thầm thấy kinh hãi.

Dựa theo mức độ hỏa diễm này, e là lần này kẻ địch tổn thất không nhỏ.

"Tướng quân, nhìn quy mô hỏa diễm này, lần này người Lập Kỳ bị thiêu hết ít nhất 50 lều trại trở lên."

Một sĩ binh bên cạnh Phương Trọng nói.

"Ừm, Tô tướng quân đúng là có bản lĩnh."

Phương Trọng cũng bắt đầu bội phục hắn.

"Nhưng sao hắn còn chưa pháttín hiệu, không bị bao vây đó chứ?"

"Đúng vậy, chúng ta có nên đi qua không?"

Đang nói thì đúng lúc này, trên bầu trời xa xăm, một ánh lửa bắn về phía bầu trời.

Ánh mắt Phương Trọng sáng lên, lúc này xoay người lên ngựa.

"Các huynh đệ, Tô tướng quân cuối cùng cũng phát tín hiệu rồi, nên chúng ta ra tay thôi."

"Hú hú hú hú!"

Rất nhiều binh sĩ giơ cao vũ khí trong tay, bắt đầu la hét.

"Giết!!"

Phương Trọng hét lớn một tiếng, xông lên.

Lúc đầu phần lớn ngươi Lập Kỳ đều đuổi giết Tô An Lâm.

Để một phần những người có thực lực không cao ở lại.

Ai mà ngờ được một đợt người vừa đi, tức khắc có một đợt người khác ập tới, chơi như nào được?

Trong chốc lát, một đám người trong doanh địa bị giết như người chết ngựa đổ.

Phương Trọng cũng cho thấy sự tàn nhẫn, châm lửa mấy chỗ liên tiếp để thiêu hết mấy lều trại.

Ngọn lửa lớn thiêu đốt hết.

Tô An Lâm đã đi thật xa nhìn thấy cảnh này, khẽ gật đầu.

Đợt người này ập đến, người Lập Kỳ tổn thất không nhỏ.

Sau đó thường phải hỗn loạn mấy ngày, tranh thủ bảy ngày này.

Sau đó, Tô An Lâm dẫn người rời khỏi nơi này.

. . .

. . .

Vừa rạng sáng ngày thứ hai.

Ô Nhật Kỳ Hàn đi vào trong doanh địa bị ngọn lửa thiêu hết không còn một mảnh.

Từng dãy thi thể được chất đống ngay ngắn để dưới đất.

Trong đó hai thi thể khiến tim hắn như bị dao cắt qua.

Ô Khả Đạt và đệ đệ của hắn.

"Chết rồi, chết hết cả rồi! Người Đại Hạ khốn kiếp dám đánh lén chúng ta."

Trong lòng Ô Nhật Kỳ Hàn cực kỳ tức giận.

Người bên cạnh cũng vô cùng phẫn nộ.

Một nam tử có đuôi chuột đằng sau đầu lúc này quỳ xuống đất:

"Thủ lĩnh, xin hạ lệnh để cho ta xuất chinh, đánh thẳng vào doanh trại người Đại Hạ!"

"Bên phía người Đại Hạ, Dương Văn Lý đang trọng thương, hiện tại cũng chỉ có một người tên Tô An Lâm cầm quân. Nghe nói người này chỉ là lão đại một bang phái, bây giờ chúng ta đi qua giết thì nhất định làm cho hắn mãn nhãn luôn."

"Đúng vậy ạ, xin thủ lĩnh hạ lệnh."

Ô Nhật Kỳ Hàn vừa mới định nói thì ngay lúc này, một người đàn ông trung niên mặc áo xanh đứng ra:

"Thủ lĩnh."

"Tống Đạt Thư, ngươi có đề nghị gì sao?"

Người trước mặt này chính là người Đại Hạ.

Nghe nói làm quan hai năm, bị người ta vu cáo, cuối cùng bỏ trốn đến đây.

Hắn quy phục cho ông ta, vì ông ta cung cấp không ít đề nghị, lập được công lao to lớn.

Hiện tại, Tống Đạt Thư chính là đệ nhất quân sư dưới tay hắn.

Quần áo mà Tống Đạt Thư mặc toát ra vẻ hào hoa phong nhã.

Đứng trong cùng một đám người, khí chất hoàn toàn không phù hợp với những người thô bạo bên cạnh.

Trên thực tế, ngay từ đầu, những tướng lãnh bên cạnh hắn đã đều chướng mắt Tống Đạt Thư.

Cho rằng Tống Đạt Thư chẳng qua chỉ là một quân sư cổ hủ lạc hậu mà thôi.

Người dũng mãnh như bọn hắn đây, một bàn tay là có thể đập chết Tống Đạt Thư.

Tuy nhiên, sau nhiều lần chiến đấu, những kế hoạch quan trọng của Tống Đạt Thư đã khiến bọn hắn toàn thắng mấy lần.

Thậm chí còn bí mật thông đồng với không ít quan lớn bên nước Đại Hạ, lúc này Tống Đạt Thư mới dần dần có chỗ đứng vững.

Tống Đạt Thư nghiêm mặt nói:

"Thủ lĩnh, ta cảm thấy bây giờ xuất chinh không phải ý kiến hay."

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right