Chương 625: Thờ Ơ
Hắn ngẩng đầu:
“Ta số may thật đấy.”
Đằng sau, Phương Trọng tai thính, nghe được câu này của hắn.
Chỉ cảm thấy cạn lời.
Chết tiệt, hắn đang làm màu kìa.
Tuy trong lòng phàn nàn, nhưng Phương Trọng vẫn hết sức bội phục Tô An Lâm.
Tối hôm qua, không biết xảy ra chuyện gì mà Tô An Lâm lại đột nhiên yêu cầu mọi người tập trung!
Vốn dĩ hắn tưởng là tổ chức một trận đánh lén.
Ai ngờ lại thức đêm bày binh bố trận.
Khi đó, nhiều người nghi ngờ, không biết tại sao Tô An Lâm bất ngờ làm như vậy.
Mãi cho đến trước bình minh, bọn họ mới biết, quân địch đến thật.
“Có lẽ, Tô tướng quân không chỉ mạnh, chưa biết chừng hắn còn biết bói toán.”
Hiện giờ, Phương Trọng hoàn toàn không còn có ý gì với Trần Như Huyên nữa.
Trái lại hắn cảm thấy, mỹ nữ như Trần Như Huyên đương nhiên phải sánh đôi với anh hùng như Tô An Lâm!
“Hầy, ta yên lặng rút lui thôi, nhường cho Tô tướng quân thì có sao?”
Phương Trọng an ủi chính mình.
“Báo!”
Đột nhiên, một binh sĩ chạy đến.
“Bẩm tướng quân, bắt được một người Trung Nguyên ý đồ mặc đồ của binh lính Đại Hạ hòng qua mắt chúng ta! Có người Lập Kỳ nhận ra, người này là Tống Đạt Thư!”
“Tống Đạt Thư?”
Tô An Lâm giật mình.
Ở đây đã lâu, tất nhiên hắn từng nghe nhắc đến tên của Tống Đạt Thư.
Người này vốn là người Trung Nguyên, không biết vì lý do gì lại đi nương nhờ người Lập Kỳ.
“Dẫn hắn đến đây, ta muốn nhìn xem hắn là ai, tại sao lại phải đi giúp người Lập Kỳ!”
“Vâng!”
Thuộc hạ nghe lệnh, lập tức rời đi.
Một lát sau, Tống Đạt Thư bị áp giải đến đây.
“Không ngờ ta lại bị phát hiện, ha ha ha, giết ta đi.”
Tống Đạt Thư nói với vẻ thờ ơ.
…
Nhìn dáng vẻ anh dũng hi sinh của Tống Đạt Thư, Tô An Lâm khẽ gật đầu. Nhìn hắn không giống hạng người tham sống sợ chết. Vậy thì tại sao hắn lại đầu quân cho người Lập Kỳ? Sau khi Tô An Lâm hỏi, Tống Đạt Thư mới nói chuyện của mình. Có tài nhưng không gặp thời, bị đại thần triều đình hãm hại, hắn không có nơi để khiếu nại, người trong nhà cũng bị hại chết. Cho nên hắn đến đây, đầu quân cho người Lập Kỳ. Trừ chuyện đó ra, hắn cũng nói đến những kế hoạch gần đây. Sau khi tìm hiểu, Tô An Lâm giật mình, may mà hắn có cột bạn tốt, lúc nào cũng có thể nhìn chằm chằm Ô Nhật Kỳ Hàn. Nếu không mỗi một kế hoạch của Tống Đạt Thư thật sự sẽ có thể khiến hắn đau đầu. Điều này cũng cho thấy rõ, Tống Đạt Thư quả thật có tài, nhưng dù là vậy hắn nhất định phải chết!
“Về tình có thể tha thứ cho ngươi, nhưng mà ngươi vẫn phải chết, ta sẽ cho ngươi được thoải mái.”
Tô An Lâm thản nhiên nói, sau đó rút đao ra.
“Hahaha!”
Tống Đạt Thư vô cùng hưng phấn:
“Đa tạ, đa tạ, có thể chết trong tay Tô tướng quân, Tống Đạt Thư ta không còn gì hối tiếc!”
“Nhưng mà…”
Tống Đạt Thư chuyển chủ đề:
“Tô tướng quân, ta hi vọng sau này ngươi hãy chú ý!”
“Chú ý cái gì?”
Tô An Lâm hỏi.
“Đừng như ta! Ta nghe nói, ngươi cũng xuất thân thảo dân giống ta, người như chúng ta ở triều đình là nguy hiểm nhất, vì ngươi cản trở người khác!”
“Vậy sao!”
Tô An Lâm gật đầu.
“Ví dụ như Hoàng Hưng kia, một Hoàng Hưng nho nhỏ cũng có thể khiến ngươi đau đầu, ngươi nói xem phụ thân hắn thì sao, vây cánh của phụ thân hắn thì sao? Mấy người đó đều không dễ chọc! Bởi vì người dễ trêu chọc hoàn toàn không thể tồn tại nổi ở triều đình!”
Tô An Lâm gật đầu:
“Có lý, đáng tiếc chí hướng của ta không ở triều đình.”
“Ngươi không muốn quyền lợi sao?”
“Ta có thực lực mạnh mẽ, muốn cái gì chẳng có, tại sao phải cần quyền lợi?”
Tô An Lâm nhấc chân đạp hòn đá, hòn đá lập tức vỡ nát.
“Người trêu chọc ta sẽ chết, mặc kệ thế lực hắn lớn đến mấy, dù là hoàng đế nếu chọc đến ta, ta cũng sẽ vặt đầu hắn.”
Đồng tử Tống Đạt Thư co lại, đột nhiên ngẩng đầu bật cười:
“Haha, tốt, tốt, ta thua không oan, như vậy ta yên tâm rồi!”
Hắn hít sâu một hơi, nhắm mắt lại:
“Đa tạ Tô tướng quân tiễn ta lên đường!”
Tô An Lâm gật đầu, vung dao chém qua đó. Đầu Tống Đạt Thư bay ra, rơi xuống đất.
“Chôn cất hắn đàng hoàng đi.”
Tô An Lâm nói, Tống Đạt Thư này cũng coi như quân sư danh xứng với thực. Nếu lúc đầu được Đại Hạ trọng dụng đàng hoàng có lẽ cũng là nhân vật lớn, đáng tiếc sinh không gặp thời. Không lâu sau, trên chiến trường phía trước, thuốc mà nhóm người Ô Nhật Kỳ Hàn dùng đã hết tác dụng. Vốn dĩ ai nấy đều như quái thú nhỏ, lúc này cơ thể nhanh chóng uể oải.
“Đến lúc rồi, giết thôi!”
Tô An Lâm cưỡi ngựa đi đầu, lao qua đó chém giết. Ô Nhật Kỳ Hàn ngẩng đầu cười lớn:
“Ta thua thảm quá.”
“Thống lĩnh!”
Tướng lĩnh bên cạnh run rẩy bước qua.
“Giết, giết người nào kiếm lời người đó!”
“Giết!”
Đám người này chẳng có mấy ai là hạng hèn nhát, đều lao về phía Tô An Lâm. Tô An Lâm nhảy xuống ngựa, đại đao trong tay tản ra hơi thở cực nóng, cương khí cuồn cuộn.