Chương 637: To Gan

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 637: To Gan

“Ta thừa nhận, ta đã đánh giá thấp ngươi.”

Hắc xà lão đại trầm ngâm nói.

Nữ nhân cười tủm tỉm nói:

“Ta nên tra tấn ngươi như thế nào đây? Ba đồng bọn của ta bị ngươi giết hết rồi.”

Tô An Lâm cười lạnh lùng:

“Ta tiễn ngươi đi cùng bọn hắn không phải tốt hơn sao?”

“To gan thật.”

Nữ nhân kia thu hồi nụ cười:

“Thật sự cho rằng bọn ta không thể đối phó với ngươi sao?”

“Chết đi!”

Tô An Lâm không nói nhảm, đột nhiên xông tới.

Nữ nhân vươn tay ra.

Hình dạng tay của nàng ta giống như mấy bó rơm rạ.

Trên bề mặt rơm đó tỏa ra âm khí, Tô An Lâm nhăn mày nói:

“m vật.”

“Hìhìhìhì…”

Nữ nhân mỉm cười:

“Cũng có mắt nhìn đó.”

Sở dĩ nàng ta tự tin như vậy là vì trên người ả có âm vật.

Âm vật chính là rơm rạ!

Nhìn rơm rạ biến thành một bàn tay khổng lồ chộp tới, Tô An Lâm tung quyền đấm nó.

Nụ cười trên mặt nữ nhân càng tươi hơn:

“Vô dụng thôi, đây chính là âm vật của ta, mặc kệ thực lực ngươi mạnh bao nhiêu, dùng đòn vật lý cũng thế thôi…”

Lời còn chưa dứt, dáng vẻ của nàng ta như gặp quỷ, ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt.

Vậy mà Tô An Lâm chỉ bằng một quyền đã đánh nát bàn tay rơm khổng lồ của nàng ta, khiến nó văng ra ngoài.

“Cái này…”

Tô An Lâm ngẩng đầu, trong tay hắn cầm một nắm rơm.

Trên bề mặt nguyên bản của rơm rạ phát ra khí tức âm u lạnh lẽo.

Nhưng rất nhanh, hắn chỉ dùng lực thì khí tức lạnh lẽo lập tức vang lên âm thanh “xì xì xì”, toàn bộ tiêu tán.

Cuối cùng, rơm rạ biến thành một đống tro tàn bay khắp nơi.

Nữ nhân gầy gò không thể tin được nhìn cảnh tượng này:

“Ngươi có thể đối phó với âm vật.”

Ầm!

Tô An Lâm lao tới người nàng ta, nữ nhân hét lên một tiếng thảm thiết muốn tránh đi.

Nhưng một giây sau, đầu của nàng ta bị Tô An Lâm chộp được, dùng sức vặn vẹo.

Cơ thể của nữ nhân lập tức biến thành một con bù nhìn.

Hai con mắt trừng to nhìn chằm chằm Tô An Lâm, dáng vẻ hết sức kinh khủng.

Chỉ trong chớp mắt, bản thể gầy còm của nữ nhân xuất hiện cách đó không xa rồi bỏ chạy.

Tô An Lâm hiểu ra:

“Đây là thuật thế thân sao?”

Mỗi một âm vật có một năng lực đặc biệt của riêng nó.

Năng lực của người rơm trong tay rất có thể là năng lực thế thân.

Trước đây hắn từng đọc qua điều này trong sách.

Nữ nhân nằm bò cách đó không xa để lộ bộ ngực nở nang đang nhấp nhô lên xuống.

Sắc mặt của nàng ta rất khó coi, mặc dù vừa thoát chết nhờ năng lực thế thân. Dù không chết nhưng âm vật chết thay làm hạn chế sức mạnh của nàng ta.

Mỗi lần chết thay, âm vật sẽ thôn phệ một phần cơ thể của nàng ta.

Trước mắt, nàng ta đã chết đi sống lại hơn mười lần.

Nhìn bề ngoài không có vấn đề gì, nhưng trên thực tế lục phủ ngũ tạng đều đã bị rơm rạ lắp đầy.

Tô An Lâm quay đầu lại nhìn.

Chỉ thấy chân phải của nữ nhân biến thành rơm.

Nàng ta cũng cảm nhận được điều đó, thoáng chốc sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.

“Ngươi lại hại ta chết thêm một lần nữa rồi.”

Tô An Lâm hiểu ra:

“Ta hiều rồi, mỗi lần ngươi chết, thân thể sẽ bị âm vật thôn phệ một bộ phận! Không phải thật sự chết thay ngươi. Sớm muộn gì, ngươi cũng sẽ bị rơm rạ thôn phệ sạch sẽ thôi.”

“A! Đừng nói nữa.”

Nữ nhân trút bỏ dáng vẻ kiêu ngạo của trước đây, bắt đầu trở nên điên cuồng.

“Đại ca, cái tên Tô An Lâm này không dễ đối phó, chúng ta cùng nhau hợp lực đi.”

Nữ nhân quay đầu nhìn về phía lão đại.

Lão đại Hắc xà gật đầu.

Lúc này trong căn phòng, lão Đổ Quỷ và Hắc mỹ nhân dẫn theo một đám người không khác gì người chết cho lắm.

Bên này Tô An Lâm cũng bị tổn thất nặng nề.

Ban đầu có hơn ba mươi người, nhưng bây giờ chỉ còn lại mười sáu và hầu hết họ đều bị thương.

Trên thực tế, vốn dĩ tổn thất sẽ không lớn như vậy nhưng không ngờ thực lực của bên kia cũng không nhỏ.

Điều đáng sợ nằm ở sợi tơ của hai thanh niên gầy trơ xương kia, thoáng cái đã giết chết hơn mười người, gây ra tổn thất vô cùng nghiêm trọng.

Bên trong căn phòng rộng lớn.

Tất cả bàn ghế đều bị đập vỡ vụn, văng đông một tiếng tây một miếng.

Ánh mắt Tô An Lâm nhìn về phía lão đại của nhóm người này.

Quả nhiên đối phương hành động rồi, âm khí bao phủ cơ thể tạo thành một luồng khí tức như sương mù đen đặc, tụ lại bay lên sau lưng hắn ta.

“Tiên sinh, độc sau lưng hắn ta rất lợi hại.”

Tô Mông ở sau lưng Tô An Lâm nói nhỏ.

“Đây cũng là âm vật.”

Tô An Lâm gật đầu nhìn về hướng đối diện nói.

“Không hổ là đường chủ bang Sơn Hải, nhãn lực cực kỳ cao, không sai, ta cũng là âm vật, âm vật của ta chính là khí độc.”

Sắc mặt của tráng hán âm trầm:

“Ta mất cả gia đình là vì âm vật này, mãi đến khi ta dung hợp toàn bộ khí độc của mấy thi thể kia vào trong cơ thể, mới có thể thu phục được âm vật này.”

Trong lúc hắn ta nói chuyện, cơ bắp trên người từng chút phồng lên, toàn thân trên dưới tràn ngập sức mạnh bùng nổ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right