Chương 643: Trò Chuyện
Theo nàng hé miệng, bên trong lại có thư như chất nhầy, vô cùng buồn nôn.
"Bang chủ, ta nghe nói Tô An Lâm trở về rồi, không phải ngươi đã bố trí tổ chức Hắc Xà sát thủ đi giết Tô An Lâm sao? Hiện tại xem ra, năm người của Hắc Xà kia lành ít dữ nhiều rồi.”
"Đúng là vô dụng mà."
"Lý bang chủ, hay là ngươi để hai huynh đệ chúng ta đi, điều kiện là nhân sâm ngàn năm kia của ngươi, như thế nào?"
Lý Khánh Sơn nhìn những người này, bình tĩnh nói:
"Ta có một kế hoạch, nếu làm tốt, ta sẽ cho ngươi gốc nhân sâm ngàn năm kia."
Lúc này ánh mắt năm người sáng lên.
"Lý bang chủ, mời nói!"
…
Bên bờ hồ tại Hiếu Phong sơn trang, Trần Như Huyên đang than thở với nha hoàn.
Mấy ngày nay, nàng và một số nữ quyến đều phải ở trong căn phòng nhỏ của sơn trang hẻo lánh này.
Nguyên nhân là bởi họ muốn trốn Dương Hắc.
Tên Dương Hắc này thực lực cao cường, đến cha nàng cũng không dám chắc sẽ đánh thắng được hắn.
Vì thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cho nên Trần Trung Nguyên hết cách, đành bấm bụng mời Dương Hắc trở lại, chỉ hy vọng chiêu đãi Dương Hắc ăn ngon uống đã xong thì hắn sẽ tự động rời đi.
Mặc dù như thế hơi mất thể diện một chút, nhưng không còn cách nào khác.
Hắn thà đắc tội với thế lực lớn còn hơn là đắc tội với loại tán tu như vậy.
Những kẻ này độc lai độc vãng, một khi đã đắc tội với chúng, chúng thường sẽ âm thầm giết ngươi, thật sự khó mà đề phòng.
Lúc này, Thái Bá chạy chậm tới:
“Tiểu thư, có tin tốt đây.”
“Thái Bá, có chuyện gì vậy?”
“Ta vừa mới nghe nói, Tô đường chủ đã trở lại rồi.”
Trần Như Huyên thoáng sửng sốt, nhưng nàng nhanh chóng khôi phục nét mặt:
“Hắn về thì về thôi.”
“Lão gia nói Tô đường chủ thực lực cao cường...”
“Ngươi muốn hắn đối phó với Dương Hắc? Đến cả Hiếu Phong sơn trang chúng ta còn không dám đắc tội thì hắn biết đối phó thế nào?”
Trần Như Huyên nhíu mày.
Nàng rất ghét việc phụ thân cứ ôm tâm tư đi lợi dụng người khác như vậy.
Thái Bá lúng túng:
“Tiểu thư, tên Dương Hắc đó thật sự rất khó chơi, lão gia cũng không có cách nào khác. Trong giờ phút quan trọng này, chúng ta không thể đắc tội thêm ai nữa.”
“Thế cho nên chúng ta đi cầu xin người khác thương hại à?”
Trần Như Huyên vừa xấu hổ lại vừa tức giận nói.
Đúng lúc này, một hạ nhân đến báo.
“Tiểu thư, Tô An Lâm đường chủ cầu kiến, lão gia đã qua đó rồi ạ.”
“Cái gì, hắn tự mình đến ư?”
Trần Như Huyên trong lòng dậy sóng, tuy cảm động nhưng cũng lại vô cùng lo lắng.
Nàng biết rõ tâm tư của cha mình, lo lắng là vì sợ rằng sau khi Tô An Lâm đến, cha nàng sẽ nói lung tung.
“Ta đi gặp hắn!”
Trần Như Huyên bước thẳng ra ngoài.
Trong đại sảnh, Tô An Lâm trông thấy Trần Trung Nguyên đã lâu không gặp.
“Mới mấy ngày không gặp mà trông Trần trang chủ có vẻ già đi nhiều, chẳng lẽ ngươi gặp phải chuyện khó khăn gì hay sao?”
Tô An Lâm lên tiếng trước.
Không phải hắn cố ý trêu chọc, mà thật sự là Trần Trung Nguyên trông có vẻ tiều tụy, tang thương hơn rất nhiều.
“Ài... Tô đường chủ, sau khi ngươi trở về, chắc hẳn cũng có nghe nói tới một số chuyện đúng không?”
“Nghe nói rồi, không ngờ đường đường Hiếu Phong sơn trang lại cúi đầu trước người của Ác Nhân Đảo như vậy. Ta thực sự không tài nào hiểu nổi.”
Tô An Lâm lắc đầu:
“Thôi, ta cũng không muốn nghe lời giải thích của ngươi làm gì, ta đến thăm Trần tiểu thư, bạn của ta thôi.”
“Nàng rất ổn.”
Họ đang nói chuyện thì Trần Như Huyên chạy tới:
“Tô An Lâm, sao ngươi lại tới đây.”
Thấy Trần Như Huyên đỏ bừng cả mặt, Tô An Lâm nở nụ cười, trông nàng như vậy là biết không sao rồi.
Lúc chạy tới hẳn nàng cũng rất vội, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
“Thì vừa mới từ bên ngoài trở về, muốn đến xem ngươi có bị bắt nạt không đấy.”
Tô An Lâm thản nhiên nói.
“Ngươi đi đi.”
Điều khiến người ta bất ngờ là Trần Như Huyên bỗng nhiên thốt ra một câu như vậy.
“Ha ha ha, tới cũng tới rồi, đuổi người ta đi làm gì?”
Đúng lúc này, một tiếng cười ồm ồm từ bên ngoài vọng vào, luồng khí thế đáng sợ cũng từ từ đến gần.
Tô An Lâm nhìn ra ngoài thì thấy một người trông như đạo sĩ, mặc áo bào xanh, trên cổ đeo chuỗi Phật châu lớn, bên hông giắt chiếc hồ lô to đi vào.
“Vừa rồi bổn tọa đang tu hành thì nghe nói Tô công tử tới. Tô công tử là bạn tốt của Trần tiểu thư, cho nên ta muốn hỏi Tô công tử về chuyện hôn sự của ta và Trần tiểu thư, ngươi thấy thế nào?”
Vừa giáp mặt đã khiêu khích trực diện, Tô An Lâm híp mắt.
“Dương đạo trưởng, ngươi... ngươi nói gì vậy, ta đã nói ngay từ đầu là tiểu nữ với ngươi không hợp rồi.”
Trần Trung Nguyên đứng dậy, hai tay run rẩy nói.
Không phải hắn sợ, mà là đang tức giận.
Rất nhiều người cho rằng Trần Trung Nguyên nhát gan, nhưng thực ra hắn chỉ đang cân nhắc vì đại cục mà thôi, thà mất mặt một chút mà chu toàn được đại cục vẫn hơn.
Tuy nhiên nếu thực sự ức hiếp hắn quá đáng thì chắc chắn hắn cũng sẽ không hàm hồ.