Chương 645: Trở Nên Mạnh Hơn Rất Nhiều

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 645: Trở Nên Mạnh Hơn Rất Nhiều

Trần Trung Nguyên cũng quyết đoán ra tay, chém ra một kiếm từ phía sau, ngăn cản uy lực của hạt Phật châu còn lại.

May mắn thay, nhờ có sự giúp đỡ của hắn mà đã triệt tiêu được phần uy lực còn thừa.

Trần Trung Nguyên đỡ Thái Bá, hai người đụng vào vách tường phía sau.

Thực lực hai bên chênh lệch quá lớn, vẻ mặt họ ngưng trọng.

“Trang chủ, ta nghĩ ta chỉ còn cách sử dụng chiêu cuối cùng này thôi. Mong rằng sau khi ta chết, ngươi sẽ chăm sóc tốt cho gia đình của ta.”

Thái Bá thì thầm chăng chối, lấy ra một viên đan dược màu đen.

Bí dược!

Hắn đang định liều mạng mà chiến.

Dương Hắc nhìn thấy bí dược, hiển nhiên cũng có chút dè chừng.

Hắn âm thầm tích lũy sức lực, chuẩn bị một đòn giết chết Thái Bá để tránh lưu lại tai họa về sau.

“An Lâm, nhờ ngươi yểm trợ cho ta, sau khoảng chừng năm mươi hơi thở, hiệu quả của bí dược sẽ được phát huy.”

Thái Bá ngưng trọng nói.

“Không cần uống đâu.”

Tô An Lâm thản nhiên bảo.

“Gì cơ?”

Thái Bá sửng sốt.

“Nghe không hiểu à, ta bảo không cần phải uống nó.”

Giọng điệu của Tô An Lâm nghe vô cùng đáng sợ.

Lúc này Thái Bá và Trần Trung Nguyên mới chú ý tới, thân thể Tô An Lâm đã phình to lên, toàn thân đều tràn ngập sức mạnh chờ bộc phát.

“Hình như hắn... đã trở nên mạnh hơn nhiều lắm.”

Trần Trung Nguyên khó mà tin nổi.

“Tiểu tử ngươi không phải là người?”

Dương Hắc nhíu mày, trên Ác Nhân Đảo nơi hắn sống cũng có rất nhiều người kỳ lạ như Tô An Lâm.

Những người ấy lúc bình thường trông thì vô hại, nhưng một khi chiến đấu lại có thể bộc phát ra năng lượng cực kỳ khủng khiếp.

Tô An Lâm không đáp, hắn đã bị hỏi mấy câu kiểu này quá nhiều rồi, giờ chẳng buồn trả lời nữa.

“Hừ, chết đi!”

Dương Hắc tức thì bị chọc giận, hắn vặn mở hồ lô bên hông, một luồng hơi thở âm lãnh phả ra ngoài.

“Thằng nhãi ngươi không có thể chất đặc biệt mà lại có thực lực như vậy, thật kỳ lạ. Ta quyết định sẽ giết ngươi, để âm vật của ta điều tra xem rốt cuộc trên người ngươi có bí mật gì!”

Hơi thở âm lãnh dần hóa thành một bóng người sau đó vọt về phía Dương Hắc, một người một quỷ dần dần dung hợp.

“Khụ khụ khụ, khụ khụ khụ...”

Dương Hắc đột nhiên ho ra máu, dung mạo vốn đầy đặn thoáng cái bỗng như một con ma ốm, trông yếu ớt vô cùng.

Nhưng đột nhiên, cơ thể của hắn biến mất, hóa thành một luồng ánh sáng đen đáng sợ, lao tới hòng xé toạc thân thể của Tô An Lâm.

Tô An Lâm cười lạnh, tưởng có âm vật là có thể đánh thắng được hắn à?

E là Dương Hắc không biết, thứ hắn thích đối phó nhất chính là âm vật đấy, bởi vì hắn có phương pháp khắc chế kẻ địch!

Sắc mặt Trần Trung Nguyên và Thái Bá khẽ biến, họ không biết Tô An Lâm có thể đối phó với âm vật cho nên sốt ruột vô cùng.

“An Lâm lùi lại, chỗ ta có pháp khí!”

“m vật không phải là thứ mà con người có thể ngăn cản được đâu, mau lui lại đi.”

Hai người gần như đồng thời lấy pháp khí ra khỏi ngực, chuẩn bị trợ giúp Tô An Lâm một tay.

Nhưng lúc này, toàn thân Tô An Lâm bỗng nhiên phun trào một luồng hơi nóng bàng bạc.

“Oành!”

Tiếng nổ ầm vang, nước trong chén trà và ấm nước bên cạnh bất ngờ bốc hơi không còn một giọt.

Vù vù!

Sức mạnh cường đại nện thẳng vào người Dương Hắc.

Phụt!

Dương Hắc phun ra máu tươi, thân thể vốn đã gầy còm nay lại càng mỏng manh hơn.

“Chết tiệt, ngươi chọc giận ta rồi đấy.”

Dương Hắc nổi giận, không còn che giấu thủ đoạn nữa, sức mạnh trên tay điên cuồng tấn công Tô An Lâm.

Hắn tăng cường sức mạnh của âm vật, tốc độ nhanh đến cực hạn.

Tuy nhiên, Tô An Lâm cũng không chịu yếu thế, hắn cũng thúc giục sức mạnh toàn thân nhanh đến mức tối đa.

Bang bang bang...

Cả hai đều không dùng vũ khí, những cú đấm trực tiếp nện vào da thịt.

“Đây là sức mạnh sau khi ngươi dung hợp âm vật đấy à? Chậm, quá chậm, nhanh lên một chút cho ta, mạnh nữa lên, mạnh lên, dùng lực đi chứ!”

Rõ ràng hai tay của Tô An Lâm nhanh hơn Dương Hắc.

Dương Hắc kinh hãi trong lòng, sao tên này làm được như vậy chứ, đây thật sự là thực lực của nội khí tầng ba ư?

Bốp bốp!

Đột nhiên, Tô An Lâm túm lấy tay hắn quật mạnh một cái, cả người Dương Hắc bị đập xuống nền đất khiến mặt đất tức thì sụp xuống.

Tô An Lâm cúi đầu, ghì đầu Dương Hắc xuống, ấn đầu hắn cày về phía sau.

Lục cục!

Mặt đất lập tức bị cày thành một cái rãnh, trông vô cùng thê thảm.

Tới khi Tô An Lâm dừng tay, Dương Hắc kêu gào thảm thiết.

Hắn ngẩng đầu lên, toàn bộ khuôn mặt đã bị cạo mất hơn một nửa, lộ cả xương trắng bên trong.

“Đáng buồn thay, đã dung hợp âm vật rồi mà cũng chỉ đến thế, hóa ra cao thủ Ác Nhân Cốc chỉ có vậy thôi à.”

Nắm đấm như chiếc nồi đất của Tô An Lâm chuyển động, khớp xương trên tay phát ra âm thanh ‘lục khục’.

“Ngươi dám sỉ nhục Ác Nhân Cốc ta!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right