Chương 659: Vô Dụng Thôi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 659: Vô Dụng Thôi

Lý Khánh Sơn nắm tay lại vung vẩy vài cái, lập tức có một người bị kéo lên không trung rồi nổ mạnh.

Tô An Lâm cũng cảm nhận được một lực hút, cùng lúc đó, có một cổ áp lực đè ép thật mạnh lên cơ bắp của hắn. Có điều lực lượng này khác hẳn với người bình thường, cho nên hắn cố sức chống lại cổ lực lượng này.

Nhưng mà cho dù cố chống đỡ thì thanh máu của hắn cũng vẫn giảm xuống từng chút một.

"Thật là khủng bố!"

Tô An Lâm tập trung tinh thần lại, hắn không quyết định tiếp tục kéo dài thế trận này, cho nên bước một bước về phía Lý Khánh Sơn.

"Tô An Lâm, quả nhiên là ngươi cũng có chút bản lĩnh, bị ta dùng sức nén chặt như vậy mà còn có thể chịu đựng được."

"Quá khen, chỉ là hơi chút áp lực mà thôi, ta cảm thấy không có vấn đề gì cả."

Sắc mặt Tô An Lâm lạnh lùng, vịn tay lên đại đao bên hông. Lúc này, đại đao cũng có vẻ nặng hơn lúc trước. Nhưng cuối cùng hắn vẫn rút ra được.

"Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm!"

Tô An Lâm chém một đao hướng tới cổ chân Lý Khánh Sơn.

"Oanh!"

Lý Khánh Sơn dậm chân một cái, đao mang lập tức bị đánh tan.

Tốc độ ra tay của Tô An Lâm càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.

Lý Khánh Sơn hừ lạnh một tiếng, duỗi tay hút một thi thể đến, ném về phía đao mang.

"Vô dụng, vô dụng thôi, ta tu luyện môn công pháp Không Khí Bạo, ngươi không thể tiếp cận ta được đâu!"

Lý Khánh Sơn cười to.

Bống nhiên, trên nóc nhà lại xuất sau tên cao thủ, tất cả đều là tầng thứ hai Nội Khí.

Triệu Kỳ quát:

"Hắn đã không phải là bang chủ rồi, sử dụng Ngũ Hành Xiềng Xích Trận!"

"Rõ!"

Sáu tên cao thủ này là thủ hạ trực hệ dưới trướng Lý Khánh Sơn, ngày thường do Triệu Kỳ quản lý, hiện giờ Lý Khánh Sơn đã không chết, bọn họ đương nhiên là nghe theo lệnh của Triệu Kỳ.

Quanh người bọn họ tức khắc xuất hiện sáu sợi xiềng xích quấn quanh thân, không ngừng chuyển động, nhìn qua giống như là những con rắn đen thô to đang di chuyển.

Vèo vèo vèo!

Sáu sợi xiềng xích từ sáu hướng phóng đến nhanh như chớp, mỗi một sợi xích đều to giống như là cánh tay người. Nếu là người bình thường, cho dù chỉ là cầm cũng khó có thể giơ lên, nhưng mà ở trong tay bọn họ lại giống như là món đồ chơi, có thể dễ dàng điều khiển.

Xiềng xích tức khắc quấn quanh chân tay, eo cổ Lý Khánh Sơn, sáu sợi dây xích vừa lúc bó chặt Lý Khánh Sơn lại.

"Ha!"

Lý Khánh Sơn gầm lên một tiếng, sáu sợi dây xích vây quanh làm cho hắn có chút khó di chuyển. Mấu chốt là Tô An Lâm vẫn đang không ngừng vung đao, tuy rằng hắn có thể phá giải, nhưng mà mỗi lần như thế đều phải dùng toàn lực mới có thể ngăn chặn được.

Nếu cứ như vậy, lực lượng của hắn sẽ càng ngày càng yếu hơn.

"Các ngươi, đều phải chết!"

Lý Khánh Sơn càng lúc càng tức giận. Hắn vốn định đóng giả bang chủ của Sơn Hải bang thật tốt, không ngờ tới đám thuộc hạ này lại muốn giết chết hắn.

Hắn dùng sức kéo một cái, hai sợi xiềng xích ở đằng trước lập tức bị giật lại đây. Hai tên cao thủ biến sắc, không tự chủ được mà lao đến gần Lý Khánh Sơn.

"Ta muốn các ngươi phải nổ tan xác đến chết!"

Hắn phát động công pháp, không khí ở bên cạnh hai người bắt đầu đè ép lại.

Nhưng đúng vào lúc này, Tô An Lâm lại chém hai đao tới, cắt mở đám không khí đó ra. Hành động này của hắn đã cứu hai người kia một mạng.

Hai người rơi xuống đất, trong lòng hoảng sợ tột độ, nhưng mà bọn họ cũng biết, vừa nãy Tô An Lâm đã cứu mạng bọn họ.

"Đa tạ Tô đường chủ cứu mạng!"

Hai người đồng thanh nói, sau lại một lần nữa nắm chặt lấy dây xích, khống chế hành động của Lý Khánh Sơn.

"Đều là người của Sơn Hải bang, người một nhà cả, mọi người cẩn thận hơn chút."

Tô An Lâm bình tĩnh đáp, lại hướng về phía Lý Khánh Sơn chém tới. Mỗi một lần hắn công kích, đều có thể đến gần Lý Khánh Sơn hơn một chút.

Hắn càng đến gần hơn, càng làm cho Lý Khánh Sơn cảm thấy áp lực vô cùng, càng thêm sốt ruột hơn. Cùng lúc đó, ba tên cao thủ khống chế xiềng xích ở đằng sau cũng ra tay ném phi tiêu. Lý Khánh Sơn không thể trốn kịp, sống lưng bị phi tiêu cắm thẳng vào.

"A! Các ngươi dám đánh lén ta."

Lý Khánh Sơn nổi điên.

Mà ở trong mắt Tô An Lâm, thanh máu của hắn chỉ giảm xuống 40 điểm. Ba cái phi tiêu, lại chỉ làm hắn mất 40 điểm máu.

"Quả nhiên ngươi không phải là người, Tô An Lâm."

"Ha ha ha!"

Lý Khánh Sơn cười to, phi tiêu cắm sau lưng bị hắn đánh bật ra.

"Nếu các ngươi đã ép ta như vậy, xem ra, ta cũng không thể tiếp tục che dấu được!"

Hắn dùng sức kéo một cái, sáu sợi xiềng xích động loạt rung lên. Xiềng xích chấn động làm cho sáu đại cao thủ tốn rất nhiều công sức mới nắm chặt được.

Cùng lúc đó, hình thể của Lý Khánh Sơn cũng bắt đầu phình ra! Quần áo trên người hắn loạt xoạt bị căng phồng, da mặt uốn nếp giống như là người già, bắt đầu nhăn nheo lại. Hai chân và hai tay cũng nhanh chóng duỗi dài ra, phồng to, sau đó còn bắt đầu cao lên.