Chương 663: Quen Thuộc
Trong lúc nhất thời, hắn càng có thêm hảo cảm với Triệu Kỳ.
Nhưng làm thế này cũng khiến cho bản thân Tô An Lâm cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Việc này… ta làm Bang chủ không hay đâu?” Tô An Lâm nói lời khách sáo.
Triệu Kỳ liền đáp lại:
“Tô huynh đệ, ta cảm thấy ngươi rất phù hợp.”
“Đúng vậy, đúng vậy, Tô huynh đệ có thực lực hơn người, bọn ta đều đồng ý.”
“Ai dám phản đối? Tô huynh đệ, ngươi nhìn xem, không có ai phản đối cả.”
“Đúng đúng đúng.”
“Đúng đó, đúng đó, vừa nãy là Tô huynh đệ đã cứu ta, nếu như người nào phản đối, ta sẽ liều mạng với kẻ đó!”
“Ta nghĩ rằng nếu như linh hồn của Bang chủ ở trên trời nhìn thấy thì ông ấy cũng sẽ đồng ý thôi.”
Mọi người cứ ta một câu ngươi một câu, Tô An Lâm vẫn muốn nói lời khách sáo thêm nữa.
Hắn do dự rồi lắc đầu nói:
“Như thế không hay đâu, ta còn trẻ tuổi, ta sợ những Đường chủ khác sẽ không phục!”
Khóe miệng Triệu Kỳ chợt co rút lại.
Tô An Lâm lại có thể diễn đến lúc này.
Vờ vịt nãy giờ như thế cũng xem như đủ rồi, lại còn giả vờ lâu như thế.
Triệu Kỳ nói thầm trong lòng, nhưng ngoài miệng thì lại nghiêm mặt nói:
“Tô huynh đệ, ta phân tích cho ngươi nghe một chút, thứ nhất, ngươi là người đã giết đi hung thủ giết chết Bang chủ, từ điểm này có thể nhìn ra được, thực lực của ngươi tuyệt đối đủ mạnh!”
“Thứ hai, ngươi lo lắng ngươi trẻ tuổi sẽ không được người khác tin phục, việc này cũng mong ngươi yên tâm, Sơn Hải Bang của chúng ta chú trọng năng lực chứ không phải tuổi tác, nhớ khi xưa khi Bang chủ nhậm chức chẳng qua cũng chỉ hơn ba mươi mà thôi!”
“Thứ ba, danh tiếng của ngươi không tồi, phần lớn mọi người trong bang đều khâm phục ngươi.”
Điều thứ ba đơn thuần là do Triệu Kỳ khoác lác nói ra.
Gần đây một đám Đường chủ không ngừng mắng chửi sau lưng Tô An Lâm.
“Thứ tư, ngươi có mối quan hệ tốt, đối với Dương Văn Lý - nhi tử của Dương Quốc công hay Hiếu Phong sơn trang đều rất quen thuộc! Ngươi có thể liên hệ với các đại quan trong triều đình, chỉ một điều này thôi ta đã cảm thấy ngươi rất lợi hại rồi.”
“Thứ năm, ngươi có nhân phẩm rất tốt.”
“Thứ sáu, tích cách của ngươi tốt.”
“Thứ bảy, ngươi…”
“Khụ khụ, ừ thì thực ra ta cũng không có nhiều ưu điểm đến thế đâu.”
Tô An Lâm vội vã lên tiếng.
Nói nhiều đến như vậy, nói thật thì ngay cả bản thân hắn lúc này cũng có chút xấu hổ.
Bản thân hắn có nhiều ưu điểm đến vậy sao?
“Tô huynh đệ, ta vẫn hy vọng ngươi đồng ý, nếu như ngươi không đồng ý, ta sẽ quỳ mãi ở đây không đứng dậy!”
Bỗng nhiên, một vị cao thủ trước đó được Tô An Lâm cứu thoát lúc này lại thẳng thừng quỳ xuống đất.
Hắn ta là thật lòng thật dạ.
Vừa nãy khi hắn ta suýt chút đã bị Lý Khánh Sơn giết chết, may mà có Tô An Lâm ra tay, hắn ta mới may mắn thoát khỏi nguy nan.
Một người khác được Tô An Lâm cứu cũng lập tức quỳ xuống theo, hắn ta còn thẳng thừng hô to:
“Tham kiến Bang chủ.”
“Tham kiến Bang chủ!”
“Bang chủ, hiện tại ngài là người mà mọi người cùng hướng tới, ngài cứ đồng ý đi, nếu như thực sự không được hay là ngài tạm thời đảm nhận trước đã, dù sao Sơn Hải Bang của chúng ta cũng không thể một ngày không có chủ được, nhất là thời khắc quan trọng khi Thánh khí xuất thế, ngài thấy thế nào?”
Triệu Kỳ cũng dứt khoát nửa quỳ xuống đất, giọng điệu dõng dạc hùng hồn.
“Các ngươi… các ngươi… các ngươi làm vậy khiến ta rất khó xử đó.”
Tô An Lâm nhìn đám người đang quỳ dưới đất kia, trong lòng thực ra vô cùng sảng khoái, không ngờ đến trong lúc mơ hồ thế này hắn đã trở thành Bang chủ.
“Haiz, vậy nói trước nhé, ta chỉ tạm thời đảm nhiệm thôi đó.”
Tô An Lâm cất lời.
Triệu Kỳ gật đầu lia lịa:
“Đương nhiên rồi.”
“Mọi người đứng lên cả đi, tưới dầu lên khắp các thi thể này rồi hỏa thiêu hết đi, bao gồm cả đống da người này.”
Tô An Lâm lên tiếng giải thích:
“Loại tinh quái này chính là thứ trong núi rừng đã nuốt phải thiên tài địa bảo mà hóa thành, trên người chúng có thể có kịch độc, chạm vào ngay lập tức mất mạng, cho nên tuyệt đối không thể giữ thi thể lại.”
“Ừm, lập tức xử lý.”
Ngay sau đó Triệu Kỳ phân phó cho ba tên hộ vệ đi làm.
“Bang chủ, vậy bây giờ ta sắp xếp người đi thông báo cho những Đường chủ khác đến đây nhé? Nếu như có ai dám phản đối ngài, bọn ta sẽ đánh hạ hắn ta!”
Tô An Lâm gật đầu, nói:
“Không cần phải động tay, ta đây vẫn thích dùng lý lẽ để thuyết phục người khác, đánh đánh giết giết không phải là phong cách của ta.”
“Ngài nói rất phải.”
Mọi người gật đầu, ai nấy đều thán phục.
Sau đó, Triệu Kỳ phân phó lệnh xuống cho các đường chủ.
Trong lúc chờ đợi những đường chủ khác đến đây, Triệu Kỳ dẫn Tô An Lâm đi tham quan nơi này.
Dù sao thì sau này Tô An Lâm cũng sẽ sống ở đây, cho nên cũng cần làm quen với hoàn cảnh nơi đây một chút.