Chương 543: Xuất Phát
Lần này Tô An Lâm không muốn bị nắm mũi dắt đi.
Hắn muốn từ chối ngay.
Nhưng hắn còn chưa kịp mở miệng thì Đoàn Dĩnh đột nhiên nắm mu bàn tay của hắn:
“Ta cũng cảm thấy vậy, Tô đường chủ rất phù hợp, nhưng chỉ có một mình hắn quá nguy hiểm, thuộc hạ sẵn lòng đi cùng với hắn!”
“Ngươi cũng muốn đi?”
Mã Minh Sơn cảm thấy bất thường.
Đoàn Dĩnh là một người phụ nữ không đơn giản, có thực lực, lại giỏi mưu kế.
Chắc chắn nàng nhìn ra được mình cố ý nhằm vào Tô An Lâm.
Nhưng đúng lúc này nàng lại chủ động đồng hành với Tô An Lâm.
Nàng có kế hoạch gì?
Tô An Lâm cũng cảm thấy bất ngờ.
Nhưng hắn cũng nghĩ giống như Mã Minh Sơn, Đoàn Dĩnh nhất định sẽ không làm việc không có mục đích.
“Nếu Đoàn đường chủ đã nói vậy thì cùng nhau xuất phát thôi.”
Tô An Lâm nói.
“Vậy quyết định như thế đi.”
Lý Khánh Sơn nói:
“Hai vị đường chủ đi với nhau cũng phải cẩn thận, sau khi giải quyết xong thủy quái, tốt nhất là mang xác nó về đây, để ta giao nộp cho thành chủ.”
“Chắc chắn là vậy rồi.”
Đoàn Dĩnh nói một cách nghiêm túc.
Sau khi Tô An Lâm và Đoàn Dĩnh đi ra, Tô An Lâm mới hỏi:
“Đoàn đường chủ, ngươi vô duyên vô cớ đồng ý giải quyết chuyện thủy quái quấy phá, chắc hẳn là đã có kế hoạch gì rồi nhỉ? Có thể nói cho ta biết không?”
Vừa rồi, nếu không phải Đoàn Dĩnh nhận lời thay hắn, mà hắn cũng tin tưởng nàng thì chắc chắn hắn đã trở mặt rồi.
“Kế hoạch, kế hoạch gì?”
Đoàn Dĩnh chớp mắt, nhìn Tô An Lâm với ánh mắt tò mò.
Tô An Lâm:
“…”
“Ngươi không có kế hoạch?”
“Kế hoạch gì cơ? Ta cảm thấy ngươi đáng thương nên mới giúp ngươi thôi.”
Đoàn Dĩnh nghiêm mặt, nói.
Tô An Lâm khoanh tay trước ngực, chỉ biết câm nín:
“Được rồi, cái mỏ cứ xoen xoét, biết nói chuyện đấy, ta biết ngươi không ngốc như thế.”
Nếu Trần Như Huyên làm vậy thì Tô An Lâm còn tin là thật.
Dù sao Trần Như Huyên cũng là một cô nàng ngây thơ ngốc nghếch.
Nhưng Đoàn Dĩnh là đường chủ, lăn lộn tầng chót rồi đi lên từng bước để được như ngày hôm nay.
Nếu nói nàng làm chuyện gì đó mà không có kế hoạch, Tô An Lâm tuyệt đối không tin.
Thấy Tô An Lâm bày ra vẻ mặt không tin, Đoàn Dĩnh tỏ ra vui vẻ:
“Vẫn không thể giấu được ngươi.”
“Thế nên ngươi giải thích đi, thay ta đồng ý xử lý thủy quái, chắc chắn là có nguyên nhân, ngươi nói xem việc này có lợi ích gì?”
“Chuyện này à, đi rồi sẽ biết, bây giờ ngươi chỉ cần thu thập thông tin thủy quái là được.”
Đoàn Dĩnh nở nụ cười bí ẩn, rồi dẫn người của mình rời đi.
“Người phụ nữ này, lại còn thừa nước đục thả câu với mình.”
Tô An Lâm lắc đầu, trở lại chỗ ở của mình.
Vương Lai Phúc, Diêu Thái Minh và Mã Lai Hỉ đã xử lý gần như xong xuôi toàn bộ sổ sách.
Tô An Lâm tùy ý kiểm tra rồi để sang một bên.
Hắn kể lại chuyện thủy quái xuất hiện ở thị trấn Lang Hạ, cuối cùng nói:
“Sự kiện thủy quái lần này là ta và đường chủ Đoàn Dĩnh bắt tay nhau hành động. Theo lý mà nói sẽ không có vấn đề gì, nhưng việc nhỏ cũng không thể coi thường. chuyện này không thể qua loa được.”
“Diêu Thái Minh, ngươi đi điều tra rõ ràng chuyện thủy quái xuất hiện, Mã Lai Hỉ, ngươi liên lạc với người của mình ở thị trấn Lang Hạ, báo cho họ, sáng mai người của ta và đường chủ Đoàn Dĩnh sẽ xuất phát.”
Hôm nay quá muộn rồi, Tô An Lâm cảm thấy mệt mỏi, cho nên không định lên đường ngay.
Hai người nghe lệnh, đi lo liệu việc được giao.
…
Sau khi họ rời đi, Vương Lai Phúc cẩn thận lấy một bức thư ra.
“Đường chủ, sau khi ngươi đi, một nha hoàn của Hiểu Phong sơn trang lén đưa bức thư này cho ta, còn nói với ta ngoại trừ ngoài thì không được nói cho ai khác!”
Vương Lai Phúc nói với vẻ thần bí.
“Hiểu Phong sơn trang?”
Tô An Lâm cầm lòng không đặng nhớ đến Trần Như Huyên.
Không ngờ cô nàng lại vừa ý hắn.
Còn lấy giọng điệu ra lệnh bảo hắn nghĩ cách thích nàng.
Nghĩ vậy, Tô An Lâm lắc đầu cười khẽ.
Hoa đào năm nào cũng có, năm nay cực kỳ nhiều.
Tất nhiên, đó chỉ là tính tình thiếu nữ, chỉ có thể nói Trần Như Huyên là một cô gái hồn nhiên.
May mà hắn là người tốt, nếu gặp phải kẻ xấu…
Vậy thì tội nghiệp Trần Như Huyên.
“Nàng còn nói gì không?”
Tô An Lâm hỏi.
“Không, nhưng ta từng thấy cô gái ấy rồi, đó là nha hoàn theo hầu Trần tiểu thư.”
Tô An Lâm nói:
“Vậy là Trần Như Huyên bảo nang đến.”
“Đúng vậy, lúc đến nàng còn cải trang, giống như cố gắng tránh né ai đó.”
Tô An Lâm cau mày:
“Được rồi, ta đã biết.”
“Vậy ta ra ngoài trước.”
Vương Lai Phúc cung kính lui ra ngoài, lúc đi còn thuận tay đóng cửa lại.
Tô An Lâm mở phong thư ra, giở giấy viết thư bên trong ra.
Chữ trên giấy được viết nắn nót, trong cái tinh tế còn toát ra mấy phần mạnh mẽ.
Là chữ của Trần Như Huyên.
Chữ viết không nhiều, khoảng trăm chữ mà thôi.
Nhưng sau khi xem xong, Tô An Lâm cau mày.
Trong thư nói, mấy ngày nữa là đến sinh nhật nàng, đồng thời cha nàng còn mời tổ chức hội Bách Bảo, mời các anh hùng hào kiệt đến tham dự.
Nàng hy vọng Tô An Lâm có thể đến mừng sinh nhật nàng.