Chương 544: Độ Khó Hơi Cao

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 544: Độ Khó Hơi Cao

Tin tức chỉ có bấy nhiêu.

Tô An Lâm thở dài, bởi vì chuyện của Âm Tông, phụ thân của Trần Như Huyên không muốn dây mơ rễ má gì với hắn.

Trần Như Huyên đứng ở giữa, chắc chắn rất khó xử.

“Hầy, đau đầu quá.”

Tô An Lâm lắc đầu.

“Thôi, trước tiên giải quyết chuyện thủy quái rồi tính tiếp, khi nào nói chuyện này cho đường chủ Đoàn Dĩnh nghe, hỏi ý kiến nàng xem sao.”

Tô An Lâm nói thầm.

Trong lòng hắn đã coi Đoàn Dĩnh như đại tỷ tỷ tri tâm.

“Tô An Lâm, Tô An Lâm...”

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng hô của Quách Tử Hàn.

Sao tự dưng cô nàng này lại đến đây?

Không chờ Tô An Lâm đồng ý, Quách Tử Hàn đã chạy vào phòng.

“Khụ…khụ, ta còn chưa bảo vào đâu, ngươi vội vàng chạy vào đây làm gì?”

Tô An Lâm nói.

“Đàn ông đàn ang như ngươi, giấu giấu giếm giếm làm cái gì, thật là.”

Lại còn trách ngược lại ta.

Tô An Lâm lắc đầu:

“Nói đi, tìm ta làm gì?”

“Ta vừa mới nghe nói ngươi phải đi đến thị trấn Lang Hạ.”

“Ngươi nắm bắt tin tức nhanh đấy. Đúng vậy, sáng sớm ngày mai sẽ xuất phát, sao thế?”

Tô An Lâm nhìn Quách Tử Hàn với vẻ nghi ngờ:

“Không phải là ngươi lo lắng cho ta đấy chứ?”

“Ta đến đây có chút việc, ngươi vội vàng rời đi không biết khi nào mới về, hoặc lỡ như chết ở đó, sau này không gặp được ngươi nữa...”

“Ngươi thôi đi, rủa ta chết sớm à.”

Tô An Lâm lắc đầu, hắn biết Quách Tử Hàn chỉ đang nói đùa với hắn, hắn nghiêm mặt:

“Được rồi, nghiêm túc nào, ngươi tìm ta có việc gì?”

Tức khắc Quách Tử Hàn nhăn mặt.

Tô An Lâm nhíu mày, đến tháng à?

Đúng là mặt trời mọc từ đằng tây rồi, có bao giờ Quách Tử Hàn nhăn nhăn nhó nhó như thế này.

“Ngươi mọc gai ở mông à? Nhăn mặt cái gì?”

Tô An Lâm nói thẳng.

Quách Tử Hàn ngớ ra, nàng nói nhỏ:

“Có phải ngươi quên việc ngươi hứa với ta rồi không?”

“Ta hứa với ngươi cái gì?”

Tô An Lâm nói.

Hắn thật sự không nhớ:

“Ngươi nhắc cho ta nhớ lại đi.”

“Thì...Thì lần trước, ngươi nói có cách, giúp ta trông không còn già nữa ấy...”

“À, trang điểm à.”

Tô An Lâm nhớ ra.

Lần trước, hắn và Quách Tử Hàn nói chuyện về vấn đề diện mạo của nàng.

Khi ấy có việc khác nên hắn không nói thêm.

Không ngờ, Quách Tử Hàn vẫn còn nhớ đến tận bây giờ.

“Quả nhiên ngươi quên rồi.”

Quách Tử Hàn ra vẻ tủi thân.

“Xin lỗi, dạo này bận việc quá, cho nên quên mất.”

“Ngày mai ngươi phải đi rồi, hay là bây giờ ngươi nói cho ta biết, ta phải làm thế nào mới trông trẻ hơn?”

Tô An Lâm quan sát nàng, rồi cau mày nói:

“Độ khó hơi cao.”

Quách Tử Hàn:

“...”

“Nếu ngươi không biết cách ăn nói thì bớt mồm lại đi.”

“Nhưng dáng người của ngươi cân đối, ngũ quan xinh đẹp, có nhiều không gian để thay đổi.”

“Nếu ngươi biết cách ăn nói thì cứ nói nhiều hơn đi.”

Hầy, phụ nữ.

“Ngươi cởi áo khoác ra trước đi.”

Tô An Lâm nói.

Quách Tử Hàn sửng sốt, vẻ mặt nàng trở nên quái lạ:

“Không phải là ngươi…”

Nàng còn chưa nói xong thì Tô An Lâm đã nói:

“Ngươi không tin ta sao? Ngươi nhìn vào đôi mắt ta, trong mắt tràn đầy hai chữ chân thành, ngươi cho rằng ta có ý đồ gì khác với ngươi à?”

Tô An Lâm bị Quách Tử Hàn chọc giận đến mức bật cười.

Quách Tử Hàn nhìn vào mắt của Tô An Lâm, phát hiện không có hai chữ chân thành nào cả.

Nàng lẩm bẩm một câu rồi cởi áo khoác ra.

“Xoay một vòng.”

Tô An Lâm nói.

Quách Tử Hàn xoay một vòng:

“Ngươi làm gì thế?”

“Hình tượng của ngươi trông có vẻ già dặn, có nhiều cấp độ, ta nói đơn giản ba cấp!”

“Đầu tiên, là khí chất, bình thường ngươi luyện võ thì luyện, nhưng cũng phải tiếp xúc với các cô nương trẻ tuổi nhiều hơn, tiếp xúc nhiều với những thứ mà đám con gái hay chơi, tăng khí chất trẻ trung giàu sức sống của ngươi. Điều này khó khăn nhất.”

Quách Tử Hàn hỏi với giọng nghi ngờ:

“Khí chất, chỉ đơn giản vậy thôi sao?”

“Haha, ha, ta nói khí chất là điều khó khăn nhất trong ba cấp bậc ta đưa ra, vì ngươi muốn thay đổi khí chất thì cần phải tiến hành thay đổi rất lâu mới hoàn thành.”

Quách Tử Hàn nói:

“Thật sự có thể sao?”

“Chắc ngươi từng nhìn thấy các lão gia địa chủ trông rất trẻ, đúng không?”

Quách Tử Hàn suy nghĩ, rồi gật đầu:

“Đúng là như vậy.”

“Đó là vì những ông lớn ấy cưới các cô gái trẻ xinh đẹp, cho nên mới trông trẻ ra, tràn trề sức sống.”

“Thì ra là vậy, ta còn nghĩ sao mà những người đó trông trẻ thế không biết.”

Tô An Lâm nói tiếp:

“Tiếp theo, là quần áo. Ngươi phải thay đổi toàn bộ quần áo của mình, từ trong ra ngoài.”

“Ngươi xem yếm của ngươi kìa, ngả vàng hết rồi mà ngươi còn mặc được…”

Quách Tử Hàn uất ức:

“Ta thấy ổn mà, rất thoải mái…”

Tô An Lâm nói với giọng bất đắc dĩ:

“Ngươi còn trẻ, phải ăn mặc quần áo tươi tắn một chút. Ngươi nhìn ngươi đi, quần áo vừa cũ vừa nát, người ta thường nói hoa tàn ít bướm, nhiều người lớn tuổi không còn để tâm cách ăn mặc thì còn có thể thông cảm được. Mà ngươi đi thì sao, mới bao lớn mà đã không chú trọng ăn diện?”

“Quần áo cũ nát còn chưa tính, lại còn không biết phối đồ…”

“Nát ở chỗ nào, những bộ quần áo này không hề rách nát!”

Quách Tử Hàn cố cãi.

“Dù sao quần áo cũng không đẹp, mấy tiểu thư trong xuân lâu dưới trướng ta lấy bừa một bộ ra cũng đẹp hơn bộ ngươi đang mặc.”

“Tô An Lâm, ngươi thật quá đáng, thế mà lại lấy tiểu thư trong xuân lâu ra so sánh với ta?”

Quách Tử Hàn tức giận, nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right