Chương 545: Tác Dụng Tương Tự Bàn Trang Điểm

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 545: Tác Dụng Tương Tự Bàn Trang Điểm

“Biết vì sao thanh lâu kiếm bộn tiền không? Các cô nương mặc đẹp, ăn diện lộng lẫy, đó chính là nguyên nhân!”

Tô An Lâm nghiêm mặt nói:

“Ta nói thật, nếu ngươi không chịu được thì ta cũng không dạy.”

“Không dạy thì không dạy, ta đi đây.”

Quách Tử Hàn quay đầu bỏ đi.

Tô An Lâm ngồi yên không có phản ứng gì.

Đợi mãi, Quách Tử Hàn vẫn chưa đi ra ngoài.

“Không đi à?”

Tô An Lâm hỏi.

“Ngươi không khuyên ta à?”

“Những gì ta nói đều là tốt cho ngươi, nếu bây giờ ngươi đã không nghe được, những lời ta nói sau đó còn khó nghe hơn, thế chẳng phải ngươi càng không chịu nổi?”

Quách Tử Hàn cắn răng:

“Được, ta coi như ngươi nói có lý, quần áo đúng không, trở về ta sẽ mua trang phục đẹp hơn.”

“Thật ra, về phương diện quần áo, ngươi có thể hỏi ý mẹ ngươi, cách ăn mặc của nàng được đấy.”

Tô An Lâm nói với vẻ nghiêm túc.

Vẻ mặt của Quách Tử Hàn hết sức kỳ lạ:

“Ngươi cảm thấy mẹ ta đẹp?”

Tô An Lâm không nghĩ nhiều, gật đầu nói:

“Ừ, đúng vậy.”

“Hay thật, ta coi ngươi là bạn tốt, thế mà ngươi lại thích mẹ ta!”

Tô An Lâm:

“…”

Cái gì vậy?

“Gì vậy hả, ngươi đừng suy nghĩ lung tung, ta nói thật, phương diện quần áo, ngươi có thể đi hỏi mẹ ngươi.”

Nói xong, Tô An Lâm lẩm bẩm:

“Không biết ngươi lớn lên kiểu gì nữa, bình thường mẹ ngươi mặc cũng đẹp mà, sao ngươi lại không giống nàng?”

“Ta đã nói rồi, từ nhỏ đến lớn ta chỉ biết luyện võ, luyện công, nào chú ý đến những cái đó.”

Nói rồi Quách Tử Hàn bật khóc.

“Làm con gái khó quá, chẳng những phải luyện võ, còn phải biết cách ăn diện, phải xinh đẹp, rồi phải có dáng người hoàn mỹ, phải dịu dàng săn sóc, lại còn phải biết nấu cơm giặt giũ, phải hầu hạ đàn ông, đã thế còn phải sinh con, sinh con xong lại phải chăm sóc con, huhuhuhu….”

Tô An Lâm:

“…”

Phải nói rằng, giờ khắc này Tô An Lâm cũng thấy đồng cảm với Quách Tử Hàn.

Đàn ông xấu một chút thì không ai nói gì.

Nhưng nếu phụ nữ không ưa nhìn thì người khác sẽ nói nàng không hiểu lễ nghĩa.

Xã hội này đích xác không khoan dung cho phụ nữ.

Nhưng đây là hiện thực, hắn không có cách nào thay đổi.

“Nào nào, đừng khóc nữa, bây giờ ta dạy cho ngươi chiêu thứ ba.”

Quách Tử Hàn lau nước mắt, gật đầu nói:

“Nói đi.”

“Chiêu thứ ba chính là trang điểm.”

Tô An Lâm mang hộp trang điểm trong phòng ra.

Trên thực tế, trước đó Tô An Lâm đã mua những thứ này để chuẩn bị cho Quách Tử Hàn.

Chỉ có điều trong khoảng thời gian này bận việc liên tục, hắn quên béng đi mất.

Bây giờ lấy ra mới phát hiện chiếc hộp đã phủ một lớp bụi dày.

“Phù…phù…”

Tô An Lâm thổi bụi bặm bám trên hộp đi, rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc:

“Là chiếc hộp này đây, hộp trang điểm.”

“Hộp trang điểm?”

“Phải, có tác dụng tương tự bàn trang điểm, bên trong có các dụng cụ trang điểm.”

Tô An Lâm trang điểm.

Mở hộp ra, trong hộp có rất nhiều son và bột nước hóa trang.

Tuy bình thường Quách Tử Hàn cũng dùng, nhưng làm gì có dùng nhiều đến vậy.

Vì thế nàng tức khắc trợn tròn cả mắt.

“Nhiều đồ quá.”

Tô An Lâm nói:

“Ngươi học được hết toàn bộ những thứ này thì coi như xuất sư.”

Quách Tử Hàn cau mày:

“Nhưng ai dạy ta?”

Nhìn đôi mắt to tròn đen lay láy của Quách Tử Hàn, Tô An Lâm vỗ đầu:

“Đúng vậy, ai dạy ngươi bây giờ?”

Hắn cảm thấy đau đầu.

Tuy rằng son phấn rất nhiều, nhưng hắn cũng không biết dùng.

Có điều, đây chỉ là việc nhỏ thôi.

Tô An Lâm nhanh chóng nghĩ ra cách.

“Có cách rồi.”

Tô An Lâm mỉm cười.

Quách Tử Hàn vui vẻ ngay tức thì:

“Mau nói đi, mau nói đi, cách gì?”

“Hoa khôi Liễu Nhi trong thanh lâu Nguyệt Nhi vịnh do ta quản lý là một cao thủ về trang điểm, ta nghĩ nàng có thể dạy ngươi cách hóa trang, ăn mặc. Ngươi học với nàng ba tháng, không, có lẽ chỉ cần một tháng, là ngươi có thể giống nàng…”

“Cái gì.”

Quách Tử Hàn nghe thế thì tức giận đến mức nhảy dựng lên:

“Tô An Lâm, ngươi dám bảo ta đi học gái lầu xanh.”

“Liễu Nhi là hoa khôi ở chỗ chúng ta, mỗi ngày số đàn ông đến tìm gặp nàng không phải năm mươi thì cũng có bốn mươi, thế có ai đến tìm ngươi không?”

“Không giống nhau!”

Bị nhắc đến nhược điểm của mình, Quách Tử Hàn cảm thấy rất khó chịu.

Tô An Lâm nói:

“Ta không cố ý đả kích ngươi, nhưng ngươi cứ tiếp tục như thế thì rất khó tìm được người yêu.”

“Thật vậy ư?”

Quách Tử Hàn do dự.

“Đúng vậy, không ai thích con gái trông già chát cả, ngươi cũng đừng lo, ngươi đi theo Liễu Nhi học tập, trời biết đất biết ngươi biết ta biết, không có ai khác biết, ta sẽ giữ bí mật. Còn Liễu Nhi, ta có thể bảo nàng đến chỗ ngươi, để nàng chuyên tâm dạy ngươi.”

Quách Tử Hàn hãy còn chần chừ.

“Nếu không ngươi về suy nghĩ cẩn thận đi đã.”

Tô An Lâm thuận miệng nói.

“Ta quyết định rồi. Nghe ngươi đi.”

Quách Tử Hà cắn răng:

“Bảo Liễu Nhi đến phủ của ta, ta cùng ăn cùng ở với nàng ba tháng, học hỏi nàng!”

Tô An Lâm vỗ bàn:

“Được! Ta tin, không bao lâu nữa, ngươi chắc chắn sẽ trở thành đại mỹ nhân.”

Quách Tử Hàn tức khắc sảng khoái vô cùng.

Đại mỹ nhân! Danh từ cách nàng quá xa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right