Chương 556: Treo Lên Xà Nhà

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 556: Treo Lên Xà Nhà

Sau khi nghe xong, thôn trưởng cau mày.

"Người bên ngoài đều nói Phương Nguyên bị ta bắt sao? Còn nói người năm đó phóng hỏa chính là ta ư? Ai đồn tin này vậy?"

Vẻ mặt Chu Thông âm trầm như nước.

Không sai, năm đó phóng hỏa, đúng là ông ta.

Thế nhưng chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi, là ai nói ra chứ?

Những anh em bị phóng hoả năm đó, chết thì cũng chết rồi, đi xa tha hương cũng đi rồi, sao tin này lại bị truyền ra?

Mấu chốt là có người lại còn nói Phương Nguyên đang ở trong nhà của ông ta!

Đây không phải nói bậy sao?

Dù thực lực ông ta không cao, nhưng không có nghĩa là ông ta ngốc.

Trong mơ hồ, ông ta cảm giác phía sau còn có tay phản động đang theo dõi ông ta.

"Lão gia, bọn ta cũng không biết, nhưng bên ngoài đều nói như vậy ạ."

Hạ nhân không biết nên nói gì, cúi đầu không dám nhúc nhích.

Chu Thông thở dài một hơi xong nói:

"Đi lấy nhang cho ta, ta đến từ đường."

"À, vâng ạ!"

Một lát sau, Chu Thông cầm nhang đi vào từ đường.

Bên trên từ đường, ngoại trừ linh bài của lão tổ tông Chu Thông còn có ba cái bài vị.

Nhìn kỹ sẽ thấy, dòng họ phía trên ba bài vị đó đều là họ Phương!

Chu Thông đóng cửa lại, phịch một tiếng, ông ta quỳ trên mặt đất.

"Lão Phương à, ta sai rồi, năm đó ta không nên phóng hỏa, con của con gái ngươi bây giờ quay về rồi, cầu xin ngươi đừng báo mộng cho tụi nó, đừng đến tìm ta."

Chu Thông dâng hương, cung kính bái lễ.

Sau cửa, hạ nhân nghe thấy lời phát ra từ bên trong, khẽ lắc đầu.

Hắn biết chủ tử mình không phải người tốt.

Tuy nhiên có lẽ là lương tâm đã bộc phát ra, những năm này, chủ tử hắn thay đổi rất nhiều, không còn giống như trước đây nữa.

Bỗng nhiên, phía trước có bóng đen lóe lên:

"Ai đó?"

Lời còn chưa dứt, hạ nhân liền bị một cái tay kéo ra ngoài, biến mất trong bóng đêm.

"A Nhân, tiếng gì bên ngoài vậy?"

Chu Thông nghe thấy giọng nói bên ngoài, khẽ nhíu mày.

“A Nhân, A Nhân? Ta đang nói ngươi đấy, có nghe thấy không?”

Chu Thông gọi thêm hai tiếng nữa nhưng vẫn không ai đáp lại.

Điều này khiến trái tim Chu Thông đập loạn, một linh cảm chẳng lành từ từu trỗi dậy.

Có cái gì đó không đúng.

Chu Thông run rẩy bước ra khỏi phòng.

Bên ngoài phòng không có ai.

Ông ta nhớ rõ khi bản thân bước vào đã dặn dò A Nhân canh gác bên ngoài.

Bây giờ người đi đâu rồi?

Nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra một số vết máu chưa khô trên mặt đất.

Trong lòng Chu Thông càng ngày càng nặng trĩu, ông ta chợt nghĩ đến vợ con của mình, vội vàng chạy về phía sân bên cạnh.

“Tí tách, tí tách…”

Khi đi qua, ông ta nghe thấy tiếng nước nhỏ giọt ở nơi nào đó.

Mở cửa phòng ra, ông ta sững người.

Cả vợ và con đều bị cắt cổ treo lên xà nhà.

Chết rồi!

Thình thịch.

Chu Thông quỳ trên mặt đất: “Vợ ơi, Tích nhi của ta…”

“Ngươi cũng biết đau buồn sao, hi hi ha ha... Năm đó ngươi phóng hỏa hại chết cha mẹ và ca ca của ta, sao không nghĩ tới sẽ có ngày hôm nay nhỉ?”

Một giọng nói lạnh lùng từ bóng đen trên giường chậm rãi truyền đến.

Tiếng nước chảy róc rách cũng phát ra từ đó.

Chu Thông nhìn thấy được sơ sơ hình dáng của bóng đen.

Ông ta sợ tới mức suýt chút nữa ngã xuống, bởi vì đập vào mắt ông ta là một con thủy quái cả người đều là vảy, hai mắt như chuông đồng, toàn thân trần trụi không mặc quần áo.

“Thủy... Thủy quái.”

Chu Thông sợ tới mức không nói được gì.

“Đúng vậy, ta là thủy quái, ta biến thành như vậy cũng là do ngươi hại. Phương Tử, ngươi còn nhớ không?”

Phương Tử lạnh lùng nói.

Tất nhiên Chu Thông nhớ rất rõ.

“Ngươi, ngươi là Phương Tử!”

Phương Tử là muội muội của Phương Nguyên.

Năm đó Phương gia bị lửa thiêu sống đến chết, một nhà năm mạng người, chỉ có cặp anh em này may mắn sống sót.

Sau đó cả hai cũng biệt tích không biết đi đâu.

Phương Tử bước ra khỏi bóng tối, ánh nến chiếu sáng làn da trên mặt ả, từng chút lộ ra gương mặt thật.

Một nữ tử có làn da vàng như nến.

“Còn nhớ rõ chứ? Ha ha ha…”

“Chuyện phóng hỏa năm đó, quả thực là do ta làm, không liên quan gì đến thôn dân, tại sao ngươi làm như vậy?”

Chu Thông không nhịn được mở miệng hỏi.

“Bởi vì trong lúc cháy không một ai giúp nhà ta, cho nên tất cả bọn họ đều phải chết.”

“Ồ, vậy sao?”

Bên ngoài, Tô An Lâm vừa đi vào trong sân vừa lạnh lùng nói.

Hắn trốn trong từ đường một lúc nhưng không ngờ rằng Phương Tử hành động nhanh như vậy, giết hết người nhà của trưởng thôn trước rồi.

“Ngươi là ai?”

Phương Tử nhìn Tô An Lâm.

“Ca ca của ngươi là do ta giết.”

Giọng điệu Tô An Lâm lạnh như băng, hắn nhìn chằm chằm Phương Tử.

“Grừ!”

Phương Tử gầm lên giận dữ.

Lớp vảy trên mặt ả lần nữa lan ra khắp người.

Mùi cá tanh nồng phảng phất cả gian nhà, mênh mông cuồn cuộn, làm cho người ta cay mắt.

“Ta giết ngươi, toàn bộ người trong thôn đều phải chết hết.”

Hai tròng mắt của ả lập tức mở ra cực lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right