Chương 557: Cút Cho Ta

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 557: Cút Cho Ta

Điều này giúp dễ ả nhìn thấy rõ bất kỳ thứ gì ngay cả trong bóng tối.

Vù vù vù...

Bỗng nhiên, ánh nến và ánh đèn dầu trong phòng tắt ngúm, tối đen như mực.

Ngay lập tức, thân thể linh hoạt của ả lao về phía Tô An Lâm.

Cố ý dùng bóng tối để đánh ta sao?

Tô An Lâm nhanh chóng nhắm mắt lại.

Lỗ tai vừa động đậy, hắn có thể dễ đang nắm bắt hơi thở xung quanh.

Nhanh như chớp, hắn bất ngờ duỗi ra bàn tay ra túm lấy.

Bắt được cánh tay của Phương Tử.

Ban đầu hắn cho rằng chỉ cần siết nhẹ là có thể bóp chết Phương Tử.

Nhưng không ngờ vảy trên tay Phương Tử không dễ nắm giữ, trong phút chốc đã trượt đi mất.

“Xem ra ngươi chính là con thủy quái kia, âm vật trên người ngươi chắc hẳn là của loại Ngư Yêu nào đó nhỉ?”

Tô An Lâm nhìn chằm chằm lòng bàn tay của mình.

Trên những cái vảy đó có rất nhiều chất nhầy, cho nên dính rất nhiều vào lòng bàn tay của hắn.

Chất nhầy này có chỗ giống chất nhờn của họ cá da trơn, vô cùng ghê tởm.

Phương Tử hạ giọng nói:

“Ngươi có chút thực lực, khó trách có thể đối phó với anh của ta. Nhưng đừng tưởng có chút khí lực hơn người là có thể đối đầu với ta, mạnh cũng không làm gì được ta đâu.”

“Vậy à, ngươi và ca ca của ngươi tự tin như nhau, nhưng chí có tự tin thì cũng vô dụng, còn phải có thực lực nữa.”

Tô An Lâm nhìn mặt đất, lập tức rút kiếm ra.

Một luồng sức mạnh như dã thú thời Hồng Hoang đột nhiên bộc phát ra từ trong cơ thể hắn.

Hai mắt Phương Tử đông lại, vảy toàn thân bởi vì hoảng sợ mà sừng lên, sau đó lật lại, bắt đầu chuyện động.

Vèo vèo vèo.

Từng mảnh vảy bắn về phía Tô An Lâm.

Tô An Lâm không né không tránh, cánh tay giơ lên ​​đại đao to khủng bố chém về phía đối diện.

“Vút vút.”

Hai đạo kiếm lóe lên đánh bay Phương Tử ra ngoài.

Lớp vảy trên người rơi xuống để lộ cơ thể cá có màu trắng bên trong.

Tô An Lâm không dừng tay, tiếp tục tấn công.

“Rầm rầm.”

Mũi đao mạnh mẽ chém tới.

Phương Tử nghiến răng, đột nhiên ả mở miệng thật lớn, to đến mức gần như có thể bỏ vừa một cái đầu người lớn.

Một luồng hồng thủy phun ra từ miệng ả.

Ngay lập tức, dòng nước chặn mũi đao, toàn bộ căn nhà đều bị bao phủ.

“Đây là chiêu gì vậy?”

Tô An Lâm kinh ngạc, trong nháy mắt, gian phòng đã biến thành một hồ nước.

Hắn ngừng thở, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì xung quanh mình.

Có điều bên tai loáng thoáng nghe thấy tiếng dòng nước chảy cuồn cuộn.

Ào ào...

Tô An Lâm biết đối phương sắp tấn công.

Hắn hừ lạnh một tiếng, không đứng im nữa.

Ầm ầm.

Nội khí bên trong bộc phát, khí tức xoay tròn rồi tụ lại thân trên, sóng nước khủng khiếp quay cuồng tạo thành từng luồng bọt khí nổi trên mặt nước.

Chỉ trong nháy mắt, cơ bắp của hắn phồng lên, từng mạch máu đen tím thô to nổi lên khắp cơ thể.

Dương khí và cương khí chạy dọc bên trong theo nội khí, giống như áo giáp bảo vệ toàn bộ cơ thể hắn.

Ba luồng sức mạnh bộc phát đánh dạt dòng nước ra bốn phía.

Xung quanh hắn lộ ra một khoảng đất trống.

Căn bản dòng nước không thể đến gần được hắn.

Tô An Lâm từng bước đi về phía trước, dùng bàn tay to lớn điên cuồng đập vào mặt nước.

“Bốp bốp bốp…”

Nước bắn tung tóe khắp nơi, vang lên âm thanh nổ tung.

“Cút cho ta, cút!”

Tô An Lâm oanh kích vào dòng nước, Phương Tử đang trốn trong nước dường như không bị ảnh hưởng gì, dù sao dòng nước vẫn do ả điều khiển.

Nước bị đuổi lùi một phân, sức lực của ả yếu đi một chút.

Cuối cùng, Tô An Lâm cảm nhận được Phương Tử đang trốn ở nơi nào.

Hắn khịt mũi, thân thể liều chết lao qua.

Ục ục...

Hắn chìm trong nước lần nữa, vung hai bàn tay to quét ngang qua, ôm chặt eo nữ tử.

Cơ thể của Tô An Lâm rung lên, bị dòng nước xung quanh đẩy lùi.

“Ha ha, lần này ngươi không chạy được đâu.”

Tô An Lâm cúi đầu, cười lạnh lùng nhìn nữ tử bị mình ôm.

Phương Tử còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ea thì đã hét lên thảm thiết.

Ả cảm thấy eo mình như bị khóa chặt, đau đớn không chịu nổi, sắp bị nghiền nát đến nơi.

“Răng rắc, răng rắc…”

Phương Tử có thể nghe thấy tiếng xương cốt vỡ nát trong cơ thể mình, từng khúc xương như nổ tung.

“Đây là thực lực của ngươi sao? Không phải rất mạnh sao, đánh không đã tay chút nào.”

Tô An Lâm lại dùng sức, tay còn lại vuốt ve cổ Phương Tử:

“Cho nên, ngươi là người của Âm Tông? Còn những tên khác ở đâu rồi?”

“Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết sao?”

Phương Tử gầm gừ giận dữ.

“Dù sao ngươi cũng sẽ giết ta, ta không nói.”

Phương Tử hét lên.

“Nhưng ngươi còn chưa báo thù, Chu Thông còn sống kìa.”

Tô An Lâm vuốt ve gương mặt của Phương Tử.

Không thể không thừa nhận, nhân ngư này khá xinh đẹp.

Cơ thể ả trơn trượt như cá trạch, ngoại trừ lớp vảy trên cơ thể, những cấu tạo khác hoàn toàn giống với một cô gái bình thường.

“Chỉ cần ngươi thành thật nói cho ta biết, ta đảm bảo có thể báo thù cho ngươi!”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right