Chương 568: Đối Phó Với Âm Tông
Vả lại, trước mắt mảnh rừng rậm này bị hắn điên cuồng săn giết mấy ngày nay, một số dị thú thông minh đều đã chạy trốn hết.
Chỉ còn lại sâu bọ côn trùng, đại bộ phận những thứ này cũng rất khó tìm, cho nên việc tiếp tục cày điểm kinh nghiệm ở đây đã khó khăn hơn nhiều.
“Tính thời gian thì sắp đến sinh nhật Trần Như Huyên rồi nhỉ, cũng đến lúc rời khỏi nơi này rồi.”
Tô An Lâm vẫn luôn ghi nhớ chuyện này.
Đại khái ngày mai chính là sinh nhật của Trần Như Huyên.
Đồng thời Hiếu Phong sơn trang cũng sẽ tổ chức Bách Bảo hội.
Trở về nơi ở, Vương Lai Phúc bẩm báo những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.
“Căn cứ theo tình báo, người của triều đình đã tới Mai Lan thành chúng ta và phát hiện ra một số nơi người của âm tông ẩn nấp.”
“Một nhóm người âm tông đã chạy trốn, còn số khác thì bị bắt, áp giải về kinh.”
“Lần này âm tông tổn thất nặng nề, hẳn là không có thời gian đối phó chúng ta nữa.”
“Ngoài ra, nghe nói những nơi khác cũng có một số đại môn phái đang ra tay đối phó với âm tông...”
Nghe Vương Lai Phúc nói, Tô An Lâm khẽ gật đầu:
“Xem ra bên Dương Văn Lý có hành động rồi. Không hổ là người của triều đình, thoạt nhìn thì vô hại nhưng vừa ra tay một cái đã khiến đối phương phải chịu đòn đau.”
Dù sao triều đình cũng là cơ quan nhà nước, âm tông có lợi hại đến đâu đi nữa, cũng làm sao so được với cơ quan nhà nước chứ?
Vương Lai Phúc đồng ý gật đầu:
“Tạm thời người của âm tông sẽ không gây phiền toái. Còn một chuyện nữa, ngày mai là ngày Hiếu Phong sơn trang tổ chức Bách Bảo hội, quần áo chuẩn bị cho đường chủ ta đã lo liệu xong. Ngoài ra, ta cũng đã chuẩn bị một ít quà tặng, mời đường chủ lựa chọn.”
Tô An Lâm nói:
“Ừ, đi xem nào.”
Tô An Lâm đi tới nhà kho.
Vương Lai Phúc chuẩn bị rất nhiều quà tặng, nào là dược vật, pháp khí, dược liệu, dạ minh châu quý báu này nọ.
Những món quà này chủ yếu là dành cho Trần Như Huyên.
“Mấy thứ này đều tục quá.”
Tô An Lâm không hài lòng với những thứ này.
“Dạ...”
Vương Lai Phúc lúng túng:
“Đây đều là những thứ tốt nhất, đắt nhất...”
“Đắt nhất không có nghĩa là tốt nhất, muốn tặng thì phải tặng thứ mà người ta thích.”
Tô An Lâm lẩm bẩm.
Thứ Trần Như Huyên thích nhất là gì?
Thích nấm.
Tô An Lâm lập tức biết nên tặng cái gì rồi.
Chẳng phải mình có nấm tiên thảo đó sao?
Đây là một món đồ có giá trị liên thành.
Bên trong hộp nấm tiên thảo lại có nhiều cây nấm.
Mình tách một trong số đó ra là được rồi còn gì.
...
Chẳng mấy chốc trời đã tối, Tô An Lâm chuyển một cây nấm tiên thảo khá lớn trong đó ra đặt vào hộp, sau đó khẽ gật đầu:
“Trần Như Huyên mà thấy nấm tiên thảo này, nhất định sẽ vui muốn điên luôn cho xem.”
Nấm tiên thảo này dùng làm thuốc rất tốt, không phải ai cũng dễ dàng mua được ở bên ngoài.
Mình lấy nó làm quà, đủ thể hiện thành ý rồi.
Thu dọn lại xong, Tô An Lâm tiếp tục luyện công.
Lần này hắn luyện Thôi Bối Chưởng.
Môn công phu này đã đạt Tiểu thành, nhưng vẫn chưa đủ.
Với kẻ địch hắn đang gặp phải bây giờ, ít nhất Thôi Bối Chưởng phải đạt từ Đại thành trở lên mới có cơ hội đấu với đối phương.
Sau khi dùng một viên đan dược hoạt huyết, Tô An Lâm yên lặng vận chuyển nội khí.
Đột nhiên hắn chú ý thấy, thế mà Hộ Thể Cương Khí Kinh phần sau cũng đã bước vào Tiểu Thành rồi.
“Rốt cuộc cũng đạt đủ độ thuần thục rồi hả?”
Tô An Lâm thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ trong tất cả những môn công pháp hắn có thì công pháp này thuộc loại mạnh nhất.
Vì nó đòi hỏi độ thuần thục rất cao.
Cho nên đã lâu như vậy rồi mà giờ mới đạt tới Tiểu thành.
Bỗng chốc xảy ra sự thay đổi, trong cơ thể hắn như hóa thành hai luồng cương khí, có thể dung hợp cũng có thể tách ra, vô cùng kỳ diệu.
Ngay cả khi sử dụng Thôi Bối Chưởng, cương khí cũng đi vào lòng bàn tay sau đó được đẩy ra ngoài.
“Không tệ à nha, thế mà Thôi Bối Chưởng lại có thể dung hợp như vầy.”
Tô An Lâm dốc lòng tu luyện cả đêm.
Cuối cùng tới khi trời sáng, hắn mở mắt ra.
Mức độ thuần thục của Thôi Bối Chưởng đã đạt 300.
Độ thuần thục tăng hơi chậm, đây chính là điểm khiến hắn buồn rầu.
Vì không biết làm thế nào để tăng độ thuần thục của Thôi Bối Chưởng nhanh hơn, cho nên hắn chỉ đành tăng từ từ, từ đầu tới cuối hiệu suất vẫn không được cải thiện.
“Thôi, cứ từ từ vậy.”
Tô An Lâm không nóng vội.
Với thực lực hiện tại của hắn, dù đối mặt với Lý Khánh Sơn cũng không phải sợ nữa.
“Đường chủ, bên ngoài có một nha hoàn, là thuộc hạ của Trần Như Huyên tiểu thư.”
Vương Lai Phúc bước vào bẩm báo.
“Ồ? Hôm nay là sinh nhật Trần Như Huyên cơ mà, nàng phái người tới đây làm cái gì?”
Tô An Lâm cất cao giọng:
“Cho nàng vào đi.”
Sau khi nha hoàn tiến vào, Tô An Lâm nhận ra là người hắn biết.