Chương 569: Không Dám Nhận
“Là Dung Nhi đây mà, Trần tiểu thư sai ngươi tới hả?”
Tô An Lâm mỉm cười, sai người rót nước cho Dung Nhi:
“Không phải vội, cứ từ từ nói.”
Hắn biết Trần Như Huyên phái nàng tới đây nhất định là có việc gì rồi.
“Tiểu thư nói, nói...ngươi đừng qua đó.”
Lời Dung Nhi vừa thốt ra khiến Tô An Lâm nheo mắt lại:
“Đây không phải là ý định ban đầu của tiểu thư nhà ngươi đấy chứ?”
“Tô đường chủ, tiểu thư nói...chuyện này cũng là vì muốn tốt cho ngươi.”
“Nói kĩ hơn ta nghe xem nào, thành thật sẽ có thưởng lớn.”
Tô An Lâm gật đầu với Vương Lai Phúc một cái.
Vương Lai Phúc hiểu ý, đi xuống chuẩn bị tiền thưởng.
…
Trong đại sảnh, Tô An Lâm lẳng lặng thưởng thức trà.
Thỉnh thoảng hắn còn liếc nhìn một thiếu nữ dịu dàng đang ngồi bên dưới.
Chính là nha hoàn của Trần Như Huyên, Dung Nhi.
Nữ tử này từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên với Trần Như Huyên, quan hệ rất tốt.
Tô An Lâm biết nàng sẽ không nói lung tung, chỉ là vì lo lắng điều gì đó nên mới không muốn nói.
Một lát sau, Vương Lai Phúc lấy ra một cái cái hộp nhỏ.
"Dung Nhi cô nương, trong này là một chút tấm lòng của đường chủ."
Vương Lai Phúc mỉm cười.
Mở ra xem, bên trong là mấy tờ ngân phiếu.
Dung Nhi hơi giật mình, vội nói:
"Dung Nhi không dám nhận."
"Nhận đi, ngươi đến đây một chuyến cũng không dễ dàng, ngươi không cần thì cũng phải nghĩ đến người nhà của ngươi, nghĩ đến tương lai của ngươi, đúng không?"
Tô An Lâm nói.
Lúc Dung Nhi đang tự hỏi, Tô An Lâm lại nói:
"Nói một chút đi, vì sao Trần tiểu thư bỗng nhiên nói như vậy?"
"Tiểu thư nói là vì muốn tốt cho ngươi, lần này có không ít quan to khách quý đến, nàng lo lắng ngươi sẽ có xung đột với họ, gây bất lợi cho ngươi."
"Có quan to khách quý nào mà lại quan trọng như thế?"
Tô An Lâm nói.
"Con trai của thành chủ, Tôn Anh Lai. Còn có một người khác tên là Phương Trọng Đích, là con trai của tướng quân thành bên. Nhất là Phương Trọng này đã theo đuổi tiểu thư từ rất lâu rồi, hôm trước hắn đi đến sơn trang chúng ta, nghe nói chuyện của ngươi và tiểu thư nên rất bất mãn với ngươi, tuyên bố..."
Tô An Lâm đã hiểu.
"Tuyên bố cái gì?"
"Tuyên bố sẽ cho ngươi biết tay, tiểu thư sợ các ngươi xảy ra xung đột, cho nên mới bảo ta tới, nàng không muốn ngươi xảy ra chuyện."
"Được rồi…được rồi."
Tô An Lâm gật đầu:
"Ban đầu ta có đi hay không cũng không sao cả. Nhưng lần này ta phải đi."
"Đường chủ, chuyện này..."
"Ngươi trở về đi, nói với tiểu thư nhà ngươi là ta đã chuẩn bị cho nàng một món quà lớn. Cứ như vậy!"
Tô An Lâm cũng không nói nhảm, lập tức rời khỏi đây.
"Chuyện này..."
Dung Nhi ngây ra, chẳng lẽ Tô An Lâm không sợ sao?
Phải biết, dù ngươi có lợi hại hơn nữa thì cũng chỉ là bang phái thôi.
Mà những người đó thì sao.
Tôn Anh Lai là con trai của thành chủ! Sơn Hải bang họ ở đây cũng phải nể mặt người ta.
Mà Phương Trọng cũng là con trai của một tướng quân nào đó.
Những người kia là người của triều đình.
Bang phái có lớn thế nào thì cũng chỉ là tổ chức dân gian, sao có thể chống lại được triều đình?
Cho nên Dung Nhi cảm thấy Tô An Lâm điên rồi.
Tô An Lâm điên thật rồi sao?
Đương nhiên là không.
Đương nhiên hắn biết thế lực triều đình lợi hại.
Thế nhưng hắn đều có biện pháp đối phó với những điều mà họ nói.
Cũng không phải vì hắn quen biết Dương Văn Lý.
Dù hắn và Dương Văn Lý có thân quen đến mấy đi nữa, hắn cũng sẽ không gửi gắm hi vọng vào người khác.
Hắn vẫn lấy mình làm chủ.
Tôn Anh Lai là con trai thành chủ, mặc dù thế lực rất lớn, nhưng thực lực của thành chủ cũng chỉ cao hơn Lý Khánh Sơn một chút mà thôi.
Về phần con trai của tướng quân nào đó, hắn cũng không biết là ai.
Có câu là phép vua thua lệ làng, nơi này là địa bàn của hắn, sao hắn phải sợ?
Nhưng nói cho cùng vẫn là thực lực!
"Thực lực sao, nếu thực lực của ta mạnh đến mức khiến mọi người đều phải kiêng kị thì sẽ không xảy ra chuyện có người khiêu khích nữa."
Tô An Lâm cảm thán.
Bên ngoài, Dung Nhi đã bị Vương Lai Phúc khuyên bảo rời đi.
Hắn đi đến:
"Đường chủ."
"Chuẩn bị xe ngựa đi, lát nữa đến đó."
"Vâng."
Vương Lai Phúc thở dài một hơi.
Mặc dù thời gian hắn đi theo Tô An Lâm không dài, nhưng hắn biết nếu Tô An Lâm đã quyết định thì căn bản sẽ không thay đổi.
Sau khi chuẩn bị hai canh giờ, Tô An Lâm lên xe ngựa.
Ba mươi thuộc hạ đi theo sau lưng, xe ngựa rung động ầm ầm.
Những nơi họ đi qua, dân chúng thi nhau tránh đường.
"Đây là Tô đường chủ muốn xuất hành."
"Hình như là đi về hướng Hiếu Phong sơn trang."
Có người giỏi nghe ngóng, nói thẳng:
"Lần này nghe nói con trai của đại tướng quân phía bắc - Phương Trọng cũng tới, hình như hắn có chút bất mãn với Tô đường chủ."
Ánh mắt một số người lóe lên, dường như thấy được có trò hay sắp diễn ra.
...
Cửa chính Hiếu Phong sơn trang.
Vô số xe ngựa sang trọng san sát nối tiếp nhau.
Tô An Lâm xuống xe ngựa, nhìn mấy lần:
"Thành Mai Lan đúng là vô cùng rộng lớn, bình thường không thấy có nhân vật lớn nào, không ngờ vừa xảy ra chuyện đã có nhiều người tập trung như vậy."