Chương 585: Khuyết Điểm
Đó không phải sói bình thường mà là sói đen không khác ngựa là mấy. Trước đây Tô An Lâm đã từng giết loại thú sói này trong rừng, thể hình rất lớn, hoàn toàn đủ cho người ngồi. Ưu thế của kỵ binh sói nhiều hơn ngựa, ví dụ như có thể lập tức hóa thành sức chiến đấu trên chiến trường, khí thế đủ để nghiền ép ngựa, khiến ngựa của quân địch hoảng hốt sợ hãi. Khuyết điểm là sức chịu đựng đường xa không bằng ngựa, cũng không đủ lực kéo. Mức độ thuần hóa cũng là một nhược điểm, rất khó để thuần hóa hoàn toàn thú sói, một vài doanh địa thậm chí còn xảy ra chuyện thú sói gây hỗn loạn, cắn chết người. Dương Văn Lý nói rất nhiều chuyện, từ khi hắn mười mấy tuổi đã tác chiến với man di tây vực, chịu nhiều thiệt thòi từ kỵ binh sói. Ban đầu mọi người không có kỵ binh sói, tuy chiến mã tây vực nhiều hơn nhưng vẫn không có ưu thế rõ rệt. Mười năm trước man di tây vực bắt đầu nuôi dưỡng sói đen, sau khi sói đen càng lúc càng nhiều, tính phá hoại cũng lớn hơn. Mấy năm nay, họ cũng học theo nuôi dưỡng sói đen, nhưng hiệu quả luôn kém hơn một chút, càng không cần nói đến số lượng, ít hơn kẻ địch rất nhiều. Tô An Lâm cau mày nói:
“Tuy sói đen hung mãnh nhưng đến cùng vẫn tương tự như chiến mã, dựa vào xung kích giết người, không thể dùng cách đối phó với chiến mã để đối phó thú sói à.”
“Đối phó với chiến mã? Dùng cách gì để đối phó chiến mã?”
Dương Văn Lý tò mò, Tô An Lâm lùi ra sau một bước, không nhịn được nói:
“Dương công tử, ngươi là người từng đánh trận, lẽ nào không biết dùng cách gì để đối phó chiến mã sao?”
Dương Văn Lý lắc đầu với vẻ vô tội.
“Không phải, các ngươi…”
Tô An Lâm vừa định nói, suy nghĩ một lúc, đổi cách khác:
“Vậy trước đây các ngươi dùng cách gì để đối phó chiến mã?”
“Tất nhiên là dùng chiến mã đối phó chiến mã rồi, sau đó thành thạo vận dụng pháp trận, dụ địch tiến vào, chúng ta bọc đánh phía sau, một mẻ tóm gọn. Hoặc là hai quân đối chọi, chúng ta dùng kẻ mạnh có thực lực cao cường làm quân tiên phong, đánh giết vào trung tâm kẻ địch…”
Sắc mặt Tô An Lâm càng lúc càng lạ.
“Cũng tức là nhiều nhất các ngươi chỉ dùng kỵ binh đối phó kỵ binh thôi!”
“Đúng vậy.”
“Không có gai sắt, cự mã thương?”
“Ơ…Tô đường chủ, mấy thứ ngươi nói là vũ khí gì?”
Thấy dáng vẻ Dương Văn Lý mờ mịt, Tô An Lâm vỗ đầu. Hắn biết tại sao không đánh thắng rồi, trừ những nguyên nhân khác ra, quan trọng nhất là họ không có thủ đoạn đặc biệt để đối phó chiến mã và kỵ binh sói chạy nhanh kia. Dương Văn Lý nhận ra dường như Tô An Lâm có cách đối phó kỵ binh sói, nhất thời trỗi dậy tinh thần ham học hỏi.
“Tô đường chủ, ngươi nói với ta xem gai sắt, cự mã thương gì đó dùng như thế nào?”
Tô An Lâm thành thật đáp:
“Tất nhiên là dùng để đối phó kỵ binh, kể cả kỵ binh sói cũng có hiệu quả.”
“Sử dụng vũ khí đó, cần bao nhiêu người?”
Dương Văn Lý vội hỏi.
“Ơ...chỉ cần gài bẫy là được, loại này tương tự như bẫy thôi.”
Tô An Lâm đáp, sau đó hắn bắt đầu giải thích gai sắt là gì. Gai sắt được tạo thành từ bốn cây đinh, bất kể ném xuống đất như thế nào cũng sẽ có một cây đinh hướng lên trên. Một khi rải thứ này khi kẻ địch lao đến tấn công, khỏi cần nghĩ cũng biết kỵ binh sói dẫm lên đó chắc chắn sẽ ngã xuống từng tốp. Nghe Tô An Lâm giải thích, ánh mắt Dương Văn Lý bừng sáng.
“Hay lắm, đây là đồ tốt, sao trước đây ta không nghĩ ra nhỉ, Tô đường chủ, càng ngày ta càng tò mò về ngươi, sao ngươi lại học được mấy thứ này vậy?”
Tô An Lâm thuận miệng nói:
“Trước đây đánh nhau ta từng nhìn thấy người ta dùng cái này đâm ngựa của kẻ khác.”
“Nếu chúng ta có thứ này chắc chắn có thể đối phó kỵ binh sói. Đúng rồi, còn cự mã thương là gì?”
“Cự mã thương à, hầy, ăn cơm trước đã, ăn cơm trước đã.”
Lúc này Đoàn Dĩnh và Trần Như Huyên đã nấu cơm xong. Dương Văn Lý đành phải đè nén lòng tò mò, ăn cơm trước. Sau khi dùng bữa xong, Dương Văn Lý không nhịn được nữa:
“Không được, Tô đường chủ, ta thấy ngươi phải theo ta đến biên quan một chuyến, làm gai sắt và cự mã thương.”
Tô An Lâm nói:
“Làm cái này đơn giản lắm, trở về ta làm hai hàng mẫu cho ngươi là được.”
Hai món đồ này rất đơn giản, chỉ cần học qua một số bài lịch sử ở cấp ba, gần như đều hiểu được. Ai ngờ Dương Văn Lý lại lắc đầu:
“Không được, ta lo lắng sau khi đến đó không làm giống với cái của ngươi, hơn nữa bọn ta cũng không hiểu cách dùng, vẫn phải mời Tô đường chủ đi một chuyến.”
Nói đoạn, Dương Văn Lý cắn răng, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Tô An Lâm.
“Dương công tử, mau đứng dậy.”
Tô An Lâm cạn lời, náo loạn gì thế này, sao lại quỳ với ta. Sau khi dìu Dương Văn Lý dậy, Dương Văn Lý đỏ mắt nói:
“Tướng sĩ biên quan dùng sinh mạng ngăn cản man di xâm nhập, Tô đường chủ có cách cứu người, không thể thấy chết không cứu.”