Chương 586: Vị Trí Của Hắn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 586: Vị Trí Của Hắn

“Tô đường chủ, ta biết ngươi lo lắng chuyện gì. Ngươi không thích mấy quan sai làm việc cho triều đình, nói thật ta cũng không thích, cho nên ta có thể hứa sau khi đến đó, chờ tướng sĩ học hết rồi ta sẽ để ngươi đi.”

“Trừ chuyện đó ra, ta sẽ đích thân viết một lá thư gửi cho bệ hạ, báo cho bệ hạ biết công lao của ngươi, để cho ngươi thăng quan tiến tước.”

Vấn đề thăng quan tiến tước gì đó, Tô An Lâm không hứng thú. Trong lòng hắn vẫn không muốn đến chiến trường. Dù sao chỗ đó quá xa, hắn còn rất nhiều chuyện phải làm ở đây.

“Cái đó, Tô đường chủ, thực ra biên quan không xa lắm, chẳng phải ngươi đến từ huyện Hợp Thủy sao? Cứ đi về phía huyện Hợp Thủy, chừng mười ngày hơn là tới.”

Đoàn Dĩnh bên cạnh lên tiếng.

“Đúng vậy, mong Tô đường chủ đồng ý.”

Trong lòng Tô An Lâm khẽ động, mười ngày hơn là tới à...cũng không phải không được. Lúc đầu hắn không muốn đi là vì tưởng nơi đó rất xa. Nếu giờ khoảng cách không xa lắm, hắn có thể suy nghĩ lại. Huống hồ nếu là quân địch man di, cũng sẽ có từng tốp giá trị kinh nghiệm. Nghĩ đến đây, hắn đổi ý, có thể qua đó.

“Để ta suy nghĩ thêm, nhưng mà mấy ngày kế thì không được, trước mắt ta cần phải xử lý một vài việc trong bang phái.”

Tô An Lâm giải thích, Dương Văn Lý mừng rỡ:

“Nên mà, nên mà. Vậy ta sẽ ở lại thêm mấy hôm nữa với ngươi.”

Thấy dáng vẻ Dương Văn Lý kích động, Tô An Lâm không khỏi bật cười. Dương Văn Lý này, thật sự là người giàu cảm xúc không che đậy.

“Ừm, ngươi ở lại đây cũng được, vừa khéo mấy ngày nay ta sẽ tranh thủ thời gian bảo người bên dưới làm vài hàng mẫu.”

“Vậy thì tốt quá, ta cũng nhanh chóng viết thư cho cha, xin hắn cho ta vài người lính.”

Tô An Lâm thấy lạ, lên tiếng hỏi:

“Hầu gia, chẳng phải ngươi luôn mang binh đánh trận à, sao lại không có binh lính trong tay thế?”

“Ngươi có điều không biết, trước đây quả thật trong tay ta có một tốp binh lính, khoảng ba mươi ngàn người, đáng tiếc trong một trận đấu ngày trước, ta phạm sai lầm khiến mình bị vạch tội, bây giờ đã mất chức.”

Tô An Lâm hiểu, cũng tức là nếm mùi thất bại. Hôm đó Dương Văn Lý gọi một thủ hạ mà mình tin tưởng nhất tên Chu Dũng, bảo hắn giao thư cho phụ thân đưa binh lính tới. Trên thực tế đừng thấy thân phận Dương Văn Lý quý trọng, nhưng nhà nào cũng có quyển kinh khó đọc. Ví dụ như hắn, phía trên có hai huynh đệ luôn nhìn chằm chằm vào vị trí của hắn. Lần này hắn dẫn binh thất bại, hai huynh đệ của hắn luôn muốn tìm cơ hội đòi binh lính, mưu đồ chức vị của hắn, hắn cũng không có cách nào. Mà lần này, nếu Tô An Lâm thật sự có thể giúp hắn đối phó kỵ binh sói của man di, hắn sẽ rửa sạch mối nhục khi trước, làm lại từ đầu, để người ta nhìn thấy sự lợi hại của hắn. Sau khi Chu Dũng nhận thư của Dương Văn Lý, ôm quyền nói:

“Xin hầu gia yên tâm, ta sẽ nói rõ tình huống ở đây cho lão hầu gia biết.”

“Chu Dũng, lần này vất vả cho ngươi rồi, nhất định phải nhờ phụ thân đưa binh lính cho ta.”

Dương Văn Lý nghiêm nghị.

“Xin hầu gia yên tâm, thề chết hoàn thành nhiệm vụ.”

Chu Dũng hùng hồn đáp, hắn theo Dương Văn Lý làm việc từ lâu, là người trung thành tuyệt đối.

Chớp mắt ba ngày trôi qua. Mấy ngày nay âm tông không còn chút tiếng động. Cùng lúc này, biên quan truyền đến cấp báo, đại quân kỵ binh sói lại lần nữa quấy nhiễu biên quan, liên tục công phá ba thành, tử thương vô số, rất nhiều bách tính phải trôi dạt khắp nơi. Dương Văn Lý nghe thuộc hạ bẩm báo, suốt đoạn đường đều cau mày, tâm trạng cực kỳ nặng nề.

“Dương công tử, lần này sau khi thí nghiệm xong gai sắt và cự mã thương, chúng ta sẽ xuất phát, xin hãy yên tâm.”

Tô An Lâm biết Dương Văn Lý lo lắng cho biên quan cho nên hắn lên tiếng. Dương Văn Lý thở dài:

“Tô đường chủ, ta không lo lắng chuyện đó, mà là thuộc hạ Chu Dũng của ta. Ba ngày trước ta bảo hắn về nhà xin binh lính của cha ta, không biết thế nào rồi.”

“Ngươi lo lắng không xin được binh lính à?”

“Ừm, lần trước ta dẫn binh thất bại, không ít người trong triều đình tố cáo ta, nếu không phải có cha ta, e rằng đầu ta đã rơi xuống đất, lần này ta lại cầu xin xuất binh cũng không biết thế nào nữa.”

Tô An Lâm im lặng, không ngờ Dương Văn Lý bề ngoài oai phong vô hạn, địa vị cao ngất lại có một mặt như vậy.

“Hầy, ngại quá, Tô đường chủ, ảnh hưởng tâm trạng của ngươi rồi.”

Dương Văn Lý cười khẽ một tiếng, giới thiệu binh sĩ vừa đến báo tin cho Tô An Lâm biết:

“Tô đường chủ, giới thiệu với ngươi đây là Kim Vũ, phụ tá đắc lực trong quân ta, sau khi ta rời khỏi quân đội, hắn đã phụ trách một nhánh quân trăm người.”

Kim Vũ ôm quyền với Tô An Lâm:

“Tham kiến Tô đường chủ, trên đường đến đây ta có nghe nói rất nhiều chuyện của ngươi. Nhưng mà chúng ta đến đây để làm gì?”

Kim Vũ khó hiểu, hắn khẩn cấp đi suốt mười dặm, đích thân đến đây bẩm báo chuyện ở biên quan cho hầu gia biết. Ai ngờ hầu gia không hề sốt ruột qua đó, ngược lại còn đi tới vùng ngoại ô với đường chủ của bang Sơn Hải, cũng không biết họ đang làm gì?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right