Chương 588: Ngăn Cản

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 588: Ngăn Cản

Nói cách khác, trừ khi trường mâu bị gãy, nếu không thứ này là sẽ không bị phá tan.

"Sao nào."

Tô An Lâm đi tới nói.

"Vật này quả thật có thể ngăn cản xung kích, nhưng mà... Nhưng mà ví dụ như Thiết Tật Lê này phải cần số lượng rất nhiều, nếu ta là kẻ địch, thấy ngươi thả những thứ này ra, ta rút quân không phải là xong rồi sao, mà nếu chúng ta cứ tiếp tục chế tạo, như thế sẽ lãng phí rất nhiều sắt, mà rất nhiều binh sĩ ở tiền tuyến đều cần vũ khí, nếu lấy một phần sắt để chế tạo Thiết Tật Lê này, chẳng phải sẽ không đủ vũ khí ư?"

Kim Vũ không nhịn được nói.

Dương Văn Lý nghe xong cũng cảm thấy có lý.

Sản lượng sắt thời cổ đại cực kỳ có hạn, ví dụ như Thiết Tật Lê này, nhìn thì bé nhưng cách chế tạo lại không đơn giản.

Cần phải nối liền những thanh sắt lại thật chặt.

Nếu thợ rèn đều làm cái này thì vũ khí phải làm sao?

Trên chiến trường tiền tuyến, vũ khí tiêu hao rất nhanh.

Nếu các binh sĩ không có vũ khí, vậy còn đánh đấm thế nào nữa?

Tô An Lâm cười nói:

"Ta cũng có thể giải quyết được vấn đề này, các ngươi nhìn đi, có phải ở giữa Thiết Tật Lê có một cái lỗ nhỏ không?"

Đám người xem xét, quả nhiên ở giữa có một cái lỗ nhỏ.

Tô An Lâm nói:

"Cái lỗ nhỏ này dùng để xỏ dây thừng móc nối, lúc chúng ta ném những thứ này ra ngoài, mỗi một sợi dây có thể xuyên qua tầm ba mươi hoặc năm mươi cái Thiết Tật Lê."

"Như thế, lúc chúng ta thu những thứ này về, chỉ cần thu dây thừng lại. Cho nên sẽ không xuất hiện tình huống lãng phí."

Kim Vũ còn muốn nói gì đó, nhưng Dương Văn Lý đã ngăn hắn lại.

"Được rồi Kim Vũ, Tô đường chủ nói những điều này đã chứng minh được hai loại vũ khí này đều có tác dụng, ngươi chăm sóc ngựa của ngươi cho tốt, nghỉ ngơi năm ngày, năm ngày sau, chúng ta sẽ tiến về thành Biên Lương."

Kim Vũ vội vàng nói:

"Vâng, nhưng mà Hầu gia, bên phía lão gia..."

"Ta đã phái Chu Dũng đi rồi, chắc bây giờ Chu Dũng cũng sắp đến nhà, hy vọng cha ta sẽ cho ta một chút mặt mũi, để ta dẫn binh."

Dương Văn Lý thở dài một tiếng.

Tô An Lâm khó hiểu:

"Nếu không nể mặt ngươi thì sao?"

"Vậy chỉ có thể chờ biên quan bị đánh bại... Nhưng nếu như thế, dân chúng sẽ phải chịu khổ."

Kim Vũ vội vàng nói:

"Hầu gia, bách tính biên quan đều trông cậy vào ngươi, sau khi ngươi đi, binh quyền đều bị Hoàng Hưng lấy đi, tên kia cả ngày không làm được trò trống gì, nếu cứ tiếp tục như vậy, các huynh đệ làm sao đánh được Man di."

Trong lòng Dương Văn Lý cũng vô cùng sốt ruột, trầm giọng nói:

"Yên tâm đi, ta sẽ không bỏ qua như vậy, nếu cha ta không nghe lời khuyên, ta quyết định sẽ tự mình về nhà một chuyến, cầu xin cha ta xuất binh."

...

...

Đô thành.

Dương Quốc công phủ.

Lúc này Chu Dũng giấu thư tín Dương Văn Lý cho hắn trong lòng, mệt mỏi đi vào quốc công phủ.

Chu Dũng đi theo Dương Văn Lý ra sống vào chết nhiều năm, thực lực bản thân cũng không yếu, chính là cao thủ Đoán Thể tầng chín.

Hắn biết rõ chuyện lần này quan trọng cỡ nào với Dương Văn Lý, không chỉ có liên quan đến tiền đồ của Dương Văn Lý, mà còn liên quan đến sự an nguy của đám huynh đệ biên quan.

Cho nên trên đường đi hắn gần như không hề nghỉ ngơi, cuối cùng đã về tới quốc công phủ.

Vừa mới vào cửa, Chu Dũng đã thay đổi sắc mặt.

Có hai nam tử ăn mặc sang trọng đi tới từ đối diện.

Một người dẫn đầu có nốt ruồi lớn dưới cằm, vẻ mặt ngang ngược hống hách, tư thế đi vô cùng ngông nghênh.

Hai người này chính là đại ca và nhị ca của Dương Văn Lý.

Cho nên khuôn mặt trông hơi giống Dương Văn Lý.

Nhưng mà quan hệ của bọn họ lại không được tốt lắm, mẫu thân của Dương Văn Lý chỉ là thiếp thất, cho nên thân phận của Dương Văn Lý cũng rất thấp.

Mấy năm năm, Dương Văn Lý dựa vào quân công trên chiến trường mới có thể đứng ngang hàng với đại ca hắn.

Chỉ là lần này, hắn thất bại trên chiến trường, địa vị đột nhiên giảm xuống.

Chu Dũng biết rõ hai người này không phải người tốt, lo lắng hai người giở trò xấu, cho nên liền cúi đầu, chuẩn bị chờ hai người đi qua mới cầu kiến lão gia.

Nào biết được đại ca Dương Tề Thiên đi đầu rất tinh mắt, lập tức thấy Chu Dũng.

"A, tên nhóc này không phải tùy tùng của tam đệ ta sao, không phải các ngươi đã đến thành Mai Lan đuổi bắt Âm Tông ư, sao lại về đây? Tam đệ của ta đâu?"

Nhị đệ Dương Quỳnh sau lưng Dương Tề Thiên mặc dù trông có vẻ thanh tú, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ gian xảo, hắn liếc ra sau lưng Chu Dũng, phát hiện không có bóng dáng của Dương Văn Lý.

Hắn lập tức hưng phấn.

"Không phải là tam đệ ta bị người Âm Tông chơi chết, ngươi mới về đây báo tang chứ?"

Chu Dũng cũng không cảm thấy kỳ quái với thái độ của hai người này.

Đừng bảo là hắn, cho dù là ở trước mặt Dương Văn Lý, hai người này đều là miệng chó không nhả được ngà voi.

Mặc dù trong lòng rất bất mãn, nhưng mà Chu Dũng cũng không dám nói gì, chỉ khép nép nói:

"Tham kiến đại công tử, nhị công tử, trả lời câu hỏi của các ngài, hầu gia không gặp nguy hiểm, chỉ là phái ta về bẩm báo một ít chuyện liên quan tới thành Mai Lan thôi."

"Bẩm báo chuyện gì?"

"A..."

Đương nhiên Chu Dũng sẽ không nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right