Chương 589: Chỉ Như Vậy?
Điều này khiến Dương Tề Thiên cực kỳ không vui.
Hắn là trưởng tử của Dương Quốc công.
Từ nhỏ đến lớn, ai mà không phải tâng bốc nịnh bợ hắn?
Dù sao tước vị thế gia là cha truyền con nối, về sau cả Dương gia này đều phải nghe lời hắn.
Bởi vậy từ trước đến nay, hắn vẫn luôn rất bất mãn với việc Dương Văn Lý có thể xây dựng công huân trong quân đội, lúc nào cũng muốn chèn ép Dương Văn Lý.
Lúc này thấy thuộc hạ của Dương Văn Lý ăn nói ấp úng với mình, hắn lập tức nổi giận đùng đùng đi lên phía trước đá một cái.
"Ầm!"
Chu Dũng bị đá ngã ra đất.
Trên thực tế, thực lực của loại thiếu gia ăn chơi như Dương Tề Thiên không cao, nếu là đánh thật, Chu Dũng có thể đánh được mười tên như hắn.
Nhưng Chu Dũng không dám ra tay.
Nếu hắn ra tay, không những mình gặp xui xẻo mà sẽ còn làm hỏng chuyện lớn của Dương Văn Lý.
Chu Dũng ôm đầu, chỉ có thể kêu rên, còn cố ý kêu rất lớn.
"A a, a a, đại công tử tha mạng, đại công tử tha mạng."
"Mẹ nó, ai bắt ngươi không nói, ai bắt ngươi không nói, chán sống rồi sao, có tin ông đây tống ngươi vào đại lao, nhốt ngươi tám năm mười năm không."
"Đại công tử, không phải ta không muốn nói, chỉ là chuyện ở thành Mai Lan cực kỳ phiền phức, ta không biết nói thế nào."
Cơ thể của Dương Tề Thiên đã sớm bị tửu sắc tàn phá, bởi vậy đánh được một lát liền mệt thở không ra hơi.
"Được rồi, ngươi nói cho ta, đệ đệ ta bảo ngươi về làm cái gì, ngươi nói với ta, ta sẽ cho ngươi đi, không đúng, chẳng những thả ngươi mà còn thưởng cho ngươi nữa!"
Dương Tề Thiên mỉm cười, trên mặt lóe ra ánh sáng nhạt không dễ phát hiện.
Trong lòng Chu Dũng run lên, vội vàng nói:
"Chỉ là một vài chuyện liên quan tới Âm Tông thôi."
"Chỉ như vậy?"
Dương Tề Thiên nhíu mày, hắn cũng không có nhiều hứng thú với Âm Tông.
Nói cho cùng chuyện bắt Âm Tông là tốn công mà không có kết quả.
Bởi vì người của tông môn này rất khó bắt.
Hơn nữa gần như là giết không hết.
Nếu ngươi không diệt trừ sạch sẽ, vậy cũng khó mà lập công, ngược lại còn bị người ta nói là không làm tốt.
Không làm tốt sẽ bị xử phạt.
Cho nên đối với một số người mà nói, đây là một chuyện vô cùng khổ cực.
Chu Dũng mờ mịt gật đầu:
"Chỉ như vậy, đại công tử, là thật."
Hắn dứt khoát quỳ xuống, cuống quít dập đầu.
Vừa dập đầu vừa thầm mắng trong lòng:
"Thôi thôi, bây giờ mất mặt một chút, chỉ cần làm tốt chuyện của hầu gia thì tất cả đều là đáng giá."
"Tề Thiên, ngươi lại đang bắt nạt hạ nhân?"
Dương Tề Thiên nghe được giọng nói này, lập tức giống như chuột thấy mèo, quay đầu quỳ xuống đất:
"Cha, ngươi đã đến."
Người tới chính là Dương Quốc công.
Hôm nay tâm trạng của Dương Quốc công không tệ, đang muốn ra ngoài câu cá, nào biết được lại thấy một màn này.
Hắn liếc Chu Dũng, cũng nhận ra Chu Dũng:
"Ngươi... Ngươi không phải là người bên cạnh Văn Lý sao?"
Chu Dũng liên tục gật đầu:
"Tham kiến quốc công đại nhân, Hầu gia sai ta tới, có chuyện quan trọng cần bẩm báo."
Dương Quốc công vuốt râu trắng nói:
"Vậy còn ở chỗ này làm cái gì, đi vào đi."
Nói xong, hắn nghi ngờ nhìn Dương Tề Thiên và Dương Quỳnh, lập tức trừng mắt:
"Hai thằng ranh con các ngươi, có phải là các ngươi cố tình chặn đường Chu Dũng không."
Hắn cũng không ngốc, bình thường cũng biết quan hệ của hai đứa con trai này và Dương Văn Lý không được tốt lắm.
Dương Quỳnh cũng giống như chuột thấy mèo, quỳ xuống đất:
"Cha, chúng ta không có."
"Còn nói không có?"
"Thật... Thật là không có."
Dương Tề Thiên vội vàng nói.
"Vậy tiếng kêu thảm thiết vừa nãy là của ai?"
Dương Quốc công dựng râu trừng mặt, quát:
"Càng ngày càng không ra gì, đã sớm nói với các ngươi rồi, không có việc gì thì phải học tập Văn Lý đi, ngươi xem người ta giúp đỡ ta bao nhiêu, các ngươi thì sao?"
Hai người bị nói đến mức không dám thở mạnh, chỉ biết cúi đầu vâng dạ.
"Cút xuống đi, phạt các ngươi luyện công trong phòng ba ngày, không cho phép đi ra ngoài."
"Vâng!"
Hai người vội vàng đi xuống.
Lúc này Chu Dũng mới đi đến trước mặt Dương Quốc công:
"Đại nhân, đây là thư công tử tự viết, trong đó có nói qua về chuyện hắn trải qua gần đây, ngoài ra công tử còn có việc muốn cầu xin đại nhân."
"Đi theo ta."
Dương Quốc công không vội xem thư.
Hắn biết rõ đứa nhỏ Dương Văn Lý này không hề chỉ biết chỉ sống phóng túng giống Dương Tề Thiên và Dương Quỳnh.
Dương Văn Lý có việc muốn cầu xin hắn, chắc chắn là chuyện lớn, không thể qua loa.
Sau khi đi vào thư phòng, Dương Quốc công nghiêm mặt nói với Chu Dũng:
"Ngươi nói xem gần đây công tử xảy ra chuyện gì? Gặp được người nào?"
Chu Dũng nói qua một lần.
Lúc nghe tới việc Dương Văn Lý giải quyết thủy quái trên đường đi, còn diệt trừ mấy trưởng lão của Âm Tông, lúc này hắn mới giãn mày ra.
"Tốt, tốt!"
Hắn liên tục nói hai chữ "tốt".
Cho nên mới nói, trong ba đứa con trai, chỉ có Dương Văn Lý là giống hắn nhất.
Chẳng những hữu dũng hữu mưu, hơn nữa còn yêu dân như con, không tham tiện nghi không háo sắc, quả thật là quan tốt.
Bởi vậy, mặc dù xuất thân của Dương Văn Lý không cao, mẫu thân chỉ là thiếp thất.