Chương 591: Tấm Màn
Trong thời gian này, hắn đã sắp xếp thuộc hạ chế tạo ra không ít chông sắt.
Những chông sắt này đều được đặt gọn trong rương, chuẩn bị mang đi cùng.
Về phần cự mã thương vẫn chưa chế tạo được bao nhiêu, thứ đồ này tuy rằng không nặng, nhưng thể tích lại quá lớn, không tiện để mang theo.
Cho nên dự định đến Biên Lương Thành rồi lại chế tạo sau.
Do phải lập tức đi ngay, mọi chuyện của Mai Lan Thành cũng đã được xử lý xong gần hết trong mấy ngày này.
Có rất nhiều việc đều do thuộc hạ đi xử lý, Tô An Lâm trở thành chưởng quầy đứng vung tay.
Nhưng mà đây cũng chuyện thường ngày của đa số Đường chủ.
Thân là Đường chủ, phần lớn đều là sẽ ăn rồi chơi, hoặc là luyện công.
Phải đến khi thực sự va chạm có người khác đến quấy rối, Đường chủ mới xuất hiện giải quyết.
Sau khi Tô An Lâm căn dặn thuộc hạ xong xuôi, thế là ngày hôm sau liền khởi hành.
Lần này ngoại trừ Dương Văn Lý mang theo người của mình ra, thì Tô An Lâm cũng mang theo năm mươi người của mình.
Tổng cộng có hơn một trăm người, bao trọn một chiếc thuyền lớn tiến về hướng huyện Hợp Thuỷ.
Nhưng mà, bọn họ không hề đi theo con đường đi huyện Hợp Thuỷ, mà ngồi trên thuyền nhỏ tiếp tục đi dọc theo con sông.
Do đó Tô An Lâm không có xuống thuyền, nếu không hắn đã cân nhắc đến việc đi thăm muội muội rồi.
“Haiz, được rồi, mặc dù Âm Tông tạm thời vẫn chưa xuất hiện, nhưng mà nói không chừng chúng vẫn đang ở đâu đó theo dõi ta, ta vẫn nên ngồi yên chút, đừng để lộ dấu vết thì vẫn hơn.”
Tô An Lâm trên thuyền nhìn về hướng huyện Hợp Thuỷ, rốt cuộc hắn vẫn là không đi qua.
Ba ngày sau, bọn họ đã đến đại thảo nguyên, bắt đầu ngồi lên xe ngựa.
Vài ngày lại trôi qua, thảo nguyên càng ngày càng thưa thớt, vào ngày này, cuối cùng Tô An Lâm đã nhìn thấy một tòa thành trơ trụi.
Sở dĩ toà thành nhìn có vẻ trơ trụi là bởi vì toàn bộ toà thành chỉ có cát vàng phủ mênh mông.
Nhà cửa và ruộng đất không có màu sắc khác, nhìn qua toàn là một mảng mờ mịt u tối.
“Nơi đây chính là Biên Lương Thành, hoang vu đúng không?”
Trên xe ngựa, Dương Văn Lý vén tấm màn lên rồi nói với Tô An Lâm.
Tô An Lâm cưỡi trên con ngựa của mình, hắn khẽ gật đầu:
“Có rất nhiều dân tị nạn.”
Trong tầm mắt, không ít người dân mặc quần áo rách rưới, phụ giúp đẩy xe đẩy, đi trên con đường quan đạo hoang vắng.
Tô An Lâm không kìm lòng mà nhớ đến Hoàng Kê Trấn trước đây.
Nhưng mà, tuy rằng Hoàng Kê Trấn nghèo khó, nhưng dù sao thì người đi xa tha hương cũng không nhiều, chứ không giống ở đây, khắp nơi đều là dân chúng tha hương nơi đất khách.
“Haiz, quân Man Di gây rối ở biên quan thì người chịu khổ vẫn là bách tính trăm dân.”
Dương Văn Lí thở dài.
Tô An Lâm khẽ gật đầu.
Cái gọi là Man Di, chính là một quốc gia thảo nguyên gọi là Lập Kỳ.
Thế lực của quân Lập Kỳ vốn không mạnh, nhưng sau khi thống nhất được các bộ lạc lớn ở thảo nguyên, thế lực lại càng ngày càng bành trướng.
Trong lúc tán gẫu, một hàng người tiến vào trong Biên Lương Thành.
Trên đường lớn, tất cả cửa tiệm đều đóng cửa, thỉnh thoảng thấy một vài người đi đường nhưng họ cũng vội vàng chạy đi.
Dương Văn Lý đi thẳng về hướng Phủ thành chủ, vừa đi vào giống như đi vào nhà của mình vậy.
Nhưng mà, trong Phủ thành chủ lại không có một bóng người.
Vừa hỏi kỹ càng thì mới biết được Hoàng Hưng đã dẫn theo binh sĩ đóng quân ở bên ngoài, đang giằng co với đội quân của người Lập Kỳ.
Biết được điều này, Dương Văn Lý sốt ruột hẳn.
“Không được, ta phải lập tức phải đi tìm thành chủ, phải lấy lại được binh quyền trước đã.”
Lần này tuy rằng hắn ta có cách để đối phó với lang kỵ binh, nhưng mà, binh lính trong tay hắn ta lại không có nhiều như vậy.
Trong cả thành Biên Lương, ngoại trừ ba vạn binh sĩ lúc trước của hắn ta ra, chỉ còn có ba vạn của Phủ thành chủ thôi, lại cộng thêm các binh sĩ hỗn tạp khác, tổng cộng lại cũng khoảng mười vạn.
Đây đều là căn bản của bọn họ, một khi xảy ra sai sót, cho dù có cách đối phó với lang kỵ binh thì cũng rất khó gây thương vong cho quân Lập Kỳ.
Sau khi Dương Văn Lý sắp xếp cho Tô An Lâm ở lại trong viện của Phủ thành chủ xong, hắn ta liền đi đến Phủ thành chủ ngay.
Tô An Lâm chỉ có thể ở trong viện chờ đợi.
Nhưng mà đợi cả hai canh giờ, hắn vẫn chưa thấy Dương Văn Lý quay lại.
“Ta đi dạo một chút, nếu Dương công tử tìm ta thì qua đó gọi ta.”
Nói xong, Tô An Lâm nói với một binh sĩ bản địa:
“Dẫn ta đi dạo quanh đây đi, để ta làm quen với môi trường ở đây một chút.”
Hắn định đi dạo xem thử bên trong Phủ thành chủ trông như thế nào, sẵn tiện làm quen một chút.
Nhưng mà vừa đến cửa thành thì thấy một toán quân tiến vào.
Vẻ mặt gã binh sĩ dẫn đường chợt biến sắc:
“Là Hoàng Hưng tướng quân.”
Hoàng Hưng tướng quân chính là người thế chỗ cho vị trí của Dương Văn Lý.
Nói là tướng quân, nhưng trên thực tế hắn ta chỉ là công tử bột.