Chương 592: Cơ Thể Không Được Khỏe
Trước kia Dương Văn Lý dẫn binh, đạt được không ít công trạng, trong triều đình cũng nở mày nở mặt cực kỳ vinh quang.
Điều này dẫn đến việc có một vài công tử bột vô cùng ghen tị.
Thế là sau khi Dương Văn Lý bị buộc tội, Hoàng Hưng dưới sự giúp đỡ của cha hắn đã lên làm thống soái ở nơi đây, trấn thủ biên quan.
Trên thực tế chỉ là đánh bóng lấy tiếng mà thôi.
Với kế hoạch ban đầu thì trong mấy ngày này quân Lập Kỳ sẽ không có ra tay, hắn ta có thể báo cáo gian dối chuyện chiến sự vài lần, nói rằng bên hắn ta đã giành được thắng lợi sau đó giành công trạng.
Đợi thêm một năm rưỡi thì rời khỏi cái nơi quỷ quái này, trở về triều đình hóa thân thành đại tướng quân nghiêm túc chính trực.
Nhưng không ngờ đến, quân Lập Kỳ đã thật sự đánh đến đây.
Vậy là, sáng sớm vừa mới dẫn binh ra ngoài, nhìn thấy người Lập Kỳ nhìn chằm chằm như hổ đói, hắn ta lập tức dẫn theo một tốp binh thân cận chạy về.
Binh sĩ bên cạnh Tô An Lâm cũng là một tiểu đội trưởng, là người của Dương Văn Lý.
Nhìn thấy Hoàng Hưng trở về, lo lắng cho đội quân gặp an nguy, vội vàng đi qua hỏi:
“Hoàng tướng quân, sao ngài trở về rồi?”
Bộ dạng Hoàng Hưng trông cao lớn thô kệch, nhưng mặt mũi lại có vẻ thông minh lanh lợi.
Đương nhiên hắn ta sẽ không nói bởi vì sợ hãi nên mới chạy về trước, mà ngược lại hắn ta lại bày ra sắc mặt nghiêm túc nói:
“Cơ thể ta không được khỏe, dù sao thì quân Lập Kỳ tạm thời cũng sẽ không ra tay, nên ta đi nghỉ một chút trước đã.”
Trước khi lâm trận mà chủ tướng lại có thể đi nghỉ ngơi.
Tô An Lâm cũng cạn lời, đúng là hiếm thấy mà.
Tiểu đội trưởng cũng sửng sốt, cũng không để ý thân phận trên dưới, bất chấp mạo phạm, vội vàng nói:
“Hoàng tướng quân, người Lập Kỳ nhìn chúng ta chằm chằm như hổ đói, ngài thân là chủ tướng, bây giờ mà nghỉ ngơi thì không hay cho lắm, lỡ như quân Lập Kỳ bất chợt đánh tới đây…”
“Thế nào, ngươi dám nghi ngờ ta?”
Hoàng Hưng trừng to đôi mắt lên.
Đừng nhìn đám người bọn họ bề ngoài trông nhát gan, nhưng bên trong, kẻ này tàn nhẫn hơn kẻ khác!
Trong lúc nói chuyện Hoàng Hưng hừ lạnh một tiếng, roi ngựa trong tay quất thẳng về hướng mặt tiểu đội trưởng.
“Bộp!”
Tận mắt chứng kiến cái roi này sắp vung tới mặt tiểu đội trưởng, Tô An Lâm cau mày, lập tức tiến về phía trước một tay giữ chặt roi ngựa.
“Hửm? Con mẹ nó, ngươi là kẻ nào mà dám bắt lấy roi ngựa của ta.” Hoàng Hưng quát lớn.
Trong lòng hắn ta thầm nghĩ người này phỏng chừng cũng là thuộc hạ của Dương Văn Lý.
Ngay lập tức hắn ta tức giận đến mức mặt mũi vặn vẹo.
Đám thuộc hạ của Dương Văn Lý, người nào người nấy đều không nghe lời hắn ta mấy, gần đây hắn ta dạy dỗ không biết bao nhiêu người.
Rất nhiều người cũng biết nghe lời rồi.
Nào ngờ, ở đây lại có người dám vô lễ với hắn ta, thực sự cho rằng Hoàng Hưng hắn ăn chay hay sao?
Tô An Lâm nhíu mày nói:
“Thân là tướng lĩnh mà lại không biết lấy mình làm gương, ngươi như vậy làm sao có thể dẫn binh, lui xuống cho ta.”
Hắn dùng sức giật mạnh ra.
Thực lực Hoàng Hưng chẳng qua chỉ là Nội khí tầng một, còn phải dựa vào đan dược để tăng thực lực, làm sao có thể là đối thủ của Tô An Lâm.
Vì thế Tô An Lâm thoáng cái có thể kéo hắn ta ngã xuống đất dễ như trở bàn tay.
“Ôi chao!”
Hoàng Hưng ngã ngồi đập mông xuống đất, đau đến mức không ngừng kêu lên.
Một đám thuộc hạ mặc thường phục đi theo sau hắn ta vội vàng đi tới đỡ Hoàng Hưng đứng dậy.
Ngay sau đó bọn họ liền chỉ tay vào mặt mắng chửi Tô An Lâm.
“Con mẹ nó, ngươi là ai mà dám đánh Hoàng thiếu!”
“Đại tướng quân mà ngươi cũng dám đánh, ta đảm bảo ngươi tiêu đời rồi.”
“Con mẹ nó, mau xử hắn!”
Tổng cộng có sáu người lập tức bao vây Tô An Lâm lại.
Hoàng Hưng xoa xoa mông, sắc mặt bỗng nhiên trở nên khó coi hẳn lên:
“Xử hắn cho ta, phải đánh cho đến mức cha nương hắn cũng không nhìn ra hắn cho ta.”
“Ya!!”
Bỗng nhiên, một người đánh một quyền tới.
Ầm!
Tô An Lâm hoàn toàn không có ý nương tay, đấm một quyền tới, trán của người này đột nhiên nổ tung, máu phun ra khắp nơi.
“Một đám rác rưởi!”
Tô An Lâm nói thầm, đột nhiên, thân hình hắn chuyển động nhanh chóng.
“Bịch bịch bịch…”
Năm người còn lại vẫn chưa kịp phản ứng, đầu của bọn họ đã lần lượt nổ tung, máu phun ra khắp nơi, nhuộm đỏ cả toàn bộ bụi đất.
Lúc Hoàng Hưng trở lại còn dẫn theo mười mấy người đến.
Trong thời gian ngắn ngủi đã chết hơn một nửa khiến những tiểu binh đứng đằng sau bị dọa sợ vô cùng.
Tô An Lâm ngẩng đầu nhìn về phía Hoàng Hưng, bước từng bước đi về phía hắn ta:
“Cho nên, ngươi muốn xử ta sao?”
“Đại ca, có việc gì từ từ nói, ta chỉ đùa giỡn mà thôi.”
Hoàng Hưng lập tức trở nên hèn mọn hẳn.
“Có chuyện gì thế này?”
Đúng lúc này, Dương Văn Lý cùng một nam tử trung niên da dẻ ngăm đen trên người mặc một cái bộ giáp đen đi tới.