Chương 593: Viện Binh

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 593: Viện Binh

Tiểu đội trưởng bên cạnh thấp giọng nói:

“Tô công tử, đó là Thành chủ đại nhân, Tôn Liên Thành.”

Tô An Lâm khẽ gật đầu.

Trên đường tới đây, Dương Văn Lý có đề cập qua với hắn.

Thành chủ Tôn Liên Thành là thống soái ở đây, nắm giữ và quản lý ba vạn thân binh, cộng thêm số lượng trong tay những người khác trong thành, tổng cộng khoảng bảy vạn binh.

Thân là tướng quân, mà trong tay Dương Văn Lý chỉ có ba vạn nhân mã, cho nên lúc xuất binh luôn cần phải có sự đồng ý từ Tôn Liên Thành.

May mà vị Tôn Liên Thành này không phải là công tử quần là áo lượt gì, ông ta rất không hài lòng với chuyện một vài công tử bột đến đây để đánh bóng tên tuổi.

Ông ta cho rằng việc này sẽ làm lỡ thời cơ chiến đấu, thậm chí sẽ khiến binh bại như núi đổ.

Nhưng mà không có cách nào khác, ông ta chỉ là một Thành chủ của một vùng mà thôi, không có nhiều quyền quản lý gì.

“Tôn thành chủ, ngài đến rồi, ngài phải cứu ta.”

Hoàng Hưng ngay lập tức lộ vẻ mặt thảm thiết như đưa đám, vội vàng chạy nhào tới kể liên miên đại khải sự việc đã xảy ra.

Tôn Liên Thành nghe xong, nhìn về phía Tô An Lâm:

“Dương công tử, đây là Tô đường chủ mà ngươi nói sao?”

“Đúng vậy.”

“Có chuyện gì vậy? Ơ, Dương Văn Lý, sao ngươi lại đến đây?”

Hoàng Hưng sững sờ, lúc này mới chú ý đến cả Dương Văn Lý cũng tới đây.

Hắn ta vỗ đùi một cái rồi nói:

“Ta biết rồi, người này là người của ngươi, được lắm, ngươi lại có thể dung túng cho người của ngươi đánh ta, ngươi ngươi ngươi...muốn tự tìm chết à!”

Dương Văn Lý hừ lạnh một tiếng:

“Muốn chết? Ta thấy ngươi mới là người muốn chết đó.”

“Ngươi phải biết, ta là thống soái ở đây!”

Hoàng Hưng lớn tiếng mắng to:

“Đợi ta mang viện binh đến đây, ngươi…”

Hắn ta còn chưa dứt lời, Dương Văn Lý bất ngờ lấy lệnh bài ra.

“Đây là…”

“Đây là lệnh điều binh, thư uỷ nhiệm!”

Dương Văn Lý lại lấy ra thêm công văn:

“Bây giờ ta chính thức tiếp quản nơi này, ngươi đã bị cách chức.”

“Cách chức, sao có thể như vậy được?”

“Không có gì là không thể cả, đại địch đến gần trước mặt, ngươi thân là tướng lĩnh vậy mà lại lâm trận bỏ chạy!”

Dương Văn Lý lạnh lùng nói.

“Được thôi, được thôi, cách chức thì cách chức, lang kỵ binh của quân Lập Kỳ đến rồi, ta xem ngươi xử lý như thế nào.”

Hoàng Hưng hất tay mặc kệ không quan tâm.

Cha của hắn ta là đại thần trong triều.

Tuy không bằng Dương Quốc Công, nhưng cũng không sợ Dương Văn Lý thật sự có thể làm gì hắn ta.

Bên trong triều đình chính là thế này.

Mặc kệ mọi người có ồn ào náo loạn ra sao, nhưng nếu ngươi thật sự đụng đến người nhà của ta, vậy thì thật sự ngại quá, ngươi không chết thì không ngừng được!

Trong tình huống thông thường, mọi người đều sẽ không xé rách mặt nhau.

Hoàng Hưng tức giận rời đi, Tôn Liên Thành lắc đầu thở dài nói:

“Cái tên Hoàng Hưng này, kể từ sau khi hắn ta đến đây đã khiến cho nơi đây chướng khí mù mịt, cũng may bây giờ hắn ta đi rồi.”

“Tôn thành chủ, chúng ta đi qua doanh trại rèn thôi, việc này không nên chậm trễ, phải tranh thủ thời gian chế tạo chông sắt và cự mã thương.”

Tôn Liên Thành gật đầu, nhìn về Tô An Lâm nói: “Tô đường chủ, Hầu gia, mời.”

Doanh trại rèn là nơi quân đội phụ trách rèn đồ sắt, sản xuất vật tư quân dụng.

Trên đường đi, Tô An Lâm nói về tác dụng của chông sắt và cự mã thương với Tôn Liên Thành.

Nhưng mà Tôn Liên Thành cũng là một người lỗ mãng.

Dù ông ta là thành chủ, nhưng mà cũng không hiểu mấy về việc dẫn binh đánh trận.

Chỉ là nghe nói thực lực của Tô An Lâm rất mạnh cho nên dành sự coi trọng cho đối phương.

“Tô đường chủ, ta cũng không hiểu lắm về những thứ này, ngươi cứ sắp xếp thợ rèn làm việc đi, nếu làm không được thì cũng không sao, ta chỉ hy vọng đến lúc đó ngươi có thể ra tay cứu giúp vạn dân thoát khỏi nước sôi lửa bỏng.”

Tôn Liên Thành nói một cách dứt khoát.

Đích thân hạ màn, Tô An Lâm tự cho rằng mình chắc chắn sẽ đích thân giết địch để hạ màn.

Suy cho cùng, hắn cũng phải kiếm điểm kinh nghiệm.

Nhưng số lượng quân địch nhiều như thế, cho dù muốn kết thúc cũng phải xem xem nên kết thúc như thế nào mới được, bằng không sẽ bị bao vây, vậy thì thảm rồi.

Sau khi Tô An Lâm gật đầu đồng ý thì đi tới chỗ rèn trong doanh địa.

Trong một thời gian ngắn, nhóm thợ rèn dưới sự chỉ đạo của Tô An Lâm, dựa theo hàng mẫu mà hắn mang đến, bắt đầu chế tạo ra chông sắt và cự mã thương.

Vừa mới dặn dò xong xuôi, Dương Văn Lý đã kéo Tô An Lâm đi về phía tiền tuyến.

“Mau đi thôi, vừa nãy nghe nói đại quân tiền tuyến đã giằng co với quân Lập Kỳ, chúng ta mau đến đó khích lệ sĩ khí trước đã.”

Tô An Lâm có chút dở khóc dở cười.

Cái gọi là giằng co, thực tế chỉ là đại quân của bọn họ canh giữ ở thế dễ thủ khó công ở trên đỉnh núi.

Trong tình huống bình thường quân Lập Kỳ sẽ không thực sự tiến công vào lúc này.

“Vậy được rồi, đi qua đó xem thử cũng được, nhưng mà Hầu gia, ngài cũng không cần nôn nóng, bên đó không phải đã có quân sư ở đó rồi hay sao?”

Bên cạnh tướng quân, thường sẽ có quân sư đi cùng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right