Chương 604: Đánh Ta Một Cái Xem Có Phải Nằm Mơ Không

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 604: Đánh Ta Một Cái Xem Có Phải Nằm Mơ Không

“Cẩn thận dưới đất, đội trường thương, giết.”

Tô An Lâm vừa ra lệnh, đội trường thương bên trong đội ngũ nhanh chóng xông ra ngoài.

Đội ngũ bộ pháp chỉnh tề đồng loạt bước về phía trước.

Hiện tại quân địch không dám lao tới đây nữa.

Cuối cùng, một số kỵ binh và lang kỵ binh chỉ có thể bỏ lại đồng đội và vật cưỡi của mình mà rút lui.

“Phốc phốc!”

“Phốc phốc!”

Nơi đội trường thương đi qua đều bị họ càn quét sạch sẽ.

Sự việc diễn ra quá nhanh, đám người Lập Kỳ không kịp chạy trốn đều bị đâm xuyên tim.

Nơi xa, sắc mặt của Ô Nhật Kỳ Hàn cực kỳ khó coi.

Hắn ta không ngờ rằng đại quân của mình sẽ trúng kế.

Qua cuộc chiến lần này, hắn tổn thất ít nhất hơn nghìn người và ngựa.

“Rút lui, rút lui!”

“Vù vù vù vù…”

Bên phía đám người Lập Kỳ vang lên tiếng kèn lui binh.

“Bọn họ rút binh rồi, ha ha, chúng ta thắng rồi.”

“Thắng lợi rồi, quân ta toàn thắng!”

Đây thực sự là một trận toàn thắng.

Bởi vì bọn họ không tổn thất bất kỳ người nào.

Ngược lại bên địch, ước chừng tổng tổn thất hơn một ngàn kỵ binh và lang kỵ binh.

Hơn nữa đại đa số đều bị thương.

Mặc dù có một ít người chạy thoát, nhưng kỵ binh không có thú cưỡi cũng giống với bộ binh, không có gì phải sợ.

Sau khi người Lập Kỳ rời khỏi nơi này, khắp nơi nổ ra âm thanh vang dội.

“Thắng lợi rồi.”

Bên trong doanh địa.

Gia Cát Phong mơ màng tỉnh lại.

Hắn lập tức nhớ đến cảnh tượng Tô An Lâm dẫn quân xuất chinh vào sáng sớm hôm nay.

Lập tức nên lo lắng.

“Haiz, hồ đồ, quá hồ đồ rồi, không ngờ nhanh như vậy đã bại trận, ta không còn mặt mũi đối mặt với liệt tổ liệt tông và Dương tướng quân nữa!”

Vừa nói, hắn liền rút bảo kiếm bên cạnh ra!

Nghe thấy tiếng kiếm, hộ vệ bên ngoài bị dọa sợ vội vàng chạy vào.

Nhìn Gia Cát Phong sắp tự sát, vội vã ngăn lại:

“Quân sư, ngài làm sao vậy?”

“Thua rồi, thất bại thảm hại, ta không chết chẳng lẽ chờ bị người Lập Kỳ bắt làm nhục sao?”

Vẻ mặt Gia Cát Phong thê lương nói.

“Quân sư, tiền tuyến còn chưa truyền tin tức đến, cũng không nhất định thua. Hơn nữa, nếu ngươi chết rồi thì bọn ta làm sao bây giờ? Cái này gọi là giữ được núi xanh sợ gì không có củi đốt…”

Hộ vệ cuống cuồng nói.

“Muốn giữ núi xanh cái gì chứ? Dựa vào tình hình như hiện tại, thành Biên Lương sớm muộn gì cũng sẽ thất thủ. Cho ta chết đi, dù sao trên ta không có cha mẹ già, dưới không có con trẻ, ha ha ha, chết sớm sớm đi đầu thai!”

Gia Cát Phong cười lớn muốn chết cho xong việc.

Hộ vệ cố hết sức giằng co qua lại với hắn.

Đang lúc căng thẳng, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tin chiến thắng từ người đưa tin.

“Báo cáo! Tin tức từ tiền tuyến truyền đến, quân của chúng ta đại thắng, đánh bại đại quân của người Lập Kỳ, giết được vô số địch và bắt được vô số Hắc Lang Thú và ngựa…”

“Cái gì, đại thắng?”

Gia Cát Phong vội vàng ném kiếm trong tay ra:

“Ngươi mau đánh ta một cái, có phải ta còn đang nằm mơ không?”

Hộ vệ thủ hạ theo bản năng đấm một cú đấm móc vào bên trái Gia Cát Phong.

“Bịch!”

Gia Cát Phong bị đánh đến bật ngã trên mặt đất:

“Ngươi đánh thật à, đau chết lão tử rồi.”

Hộ vệ hoảng sợ vội vàng đỡ quân sư đứng dậy:

“Quân sư, không phải ngài bảo ta đánh sao, nên ta phải làm thật, ngài không sao chứ?”

“Không sao, không sao, hiện tại ta vô cùng vui vẻ, ha ha ha, thế mà có thể thắng lợi, ta muốn đi ra ngoài xem rốt cuộc xảy ra chuyện gì.”

Gia Cát Phong chạy ra ngoài túm lấy người báo tin:

“Rốt cuộc chuyện là thế nào?”

Người báo tin kể sơ lược về tình hình ở tiền tuyến.

Sau khi hiểu rõ nguyên nhân và kết quả, Gia Cát Phong chợt ngộ ra.

“Được, được. Ta đã nói mà, không có lý gì Tô An Lâm cứ như vậy dẫn quân công kích, hóa ra là hắn đã có kế hoạch, ta hiểu lầm hắn rồi.”

Hắn nghĩ tới việc lúc trước ngăn cản Tô An Lâm, trong lòng cảm thấy cực kỳ hối hận.

Đợi thêm một lát nữa, Tô An Lâm dẫn đầu quân đội khải hoàn trở về.

Trong trận chiến này, không tổn thaát một người nào.

Bắt được 89 quân địch và hơn một ngàn Hắc Lang Thú và ngựa.

Nhưng mà Hắc Lang Thú và ngựa đều bị giết để ăn thịt.

Không còn cách nào, Hắc Lang Thú sau khi được huấn luyện chỉ nhận chủ nhân của mình, cho nên chỉ có thể giết chết.

Về phần ngựa, sau khi bị gãy chân thì bọn nó chẳng khác gì đã chết, vì vậy cũng dứt khoát giết luôn.

“Tham kiến ​​Tô tướng quân!”

Gia Cát Phong đi đến trước mặt Tô An Lâm, cư xử ngoan ngoãn như một đứa trẻ.

Tô An Lâm liếc y một cái rồi tháo đại đao xuống, nói:

“Làm sao, bây giờ không tức giận nữa hả?”

Gia Cát Phong lắc đầu:

“Tướng quân, do lúc đầu ta không biết kế hoạch của ngươi, ngươi nên nói sớm cho ta biết một tiếng chứ.”

Tô An Lâm vẫy tay:

“Ngươi vào rồi nói tiếp.”

Tiến vào trong lều, Gia Cát Phong tiếp tục nói:

“Kế hoạch lần này nguy hiểm như vậy, tướng quân chỉ có một mình, rất dễ phạm sai lầm.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right