Chương 605: Nội Gián
Tô An Lâm nói:
“Ta biết, nhưng ngươi biết vì sao ta lại phải che giấu kế hoạch này không?”
Gia Cát Phong suy nghĩ một chút, đột nhiên trong lòng khẽ động:
“Lẽ nào... tướng quân không tin tưởng người của chúng ta?”
“Không phải không tin, mà là trong doanh trại của chúng ta nhất định có quỷ.”
“Cái này…”
Tô An Lâm nói:
“Rất nhiều kế hoạch của chúng ta đều bị bên kia biết được từ sớm. Ngay cả Dương tướng quân đến đây, kẻ thù cũng biết, điều này chứng minh cái gì? Chứng minh trong chúng ta có nội gián. Cho nên làm sao ta có thể yên tâm nói kế hoạch cho các ngươi biết được?”
“Tô tướng quân nói đúng.”
Gia Cát Phong gật đầu, lần này coi như y hoàn toàn bị hắn thuyết phục.
Tô An Lâm tiếp tục nói:
“Hơn nữa, ta đã biết nội gián trong đội quân của chúng ta là ai.”
“Là ai?”
“Tướng quân tiên phong cánh trái, Từ Lực, mang hắn tới đây.”
Tô An Lâm lạnh lùng nói.
Trước đó, Dương Văn Lý từng nói với hắn, hắn ta đoán có nội gián trong đội quân.
Hơn nữa địa vị của người này có lẽ không thấp.
Dù sao, trong quân doanh hắn ta tương đối nghiêm khắc, tiểu binh bình thường căn bản không thể rời quân ngũ.
Hắn ta không biết điều tra như thế nào.
Đối với Tô An Lâm mà nói thì điều này vô cùng đơn giản.
Trước khi đến đây, hắn đã mang theo không ít người gia nhập vào bên trong cột hảo hữu, nhất cử nhất động đều có tai mắt của hắn.
Trước lúc xuất chinh, động thái của Từ Lực đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của hắn.
Hắn ta bí mật nuôi chim bồ câu đưa tin bên trong doanh trại của mình.
Ngay trước khi bọn họ xuất phát, hắn ta thả chim bồ câu đưa thư, cho nên quân địch mới có thể chuẩn bị sẵn sàng từ sớm.
Hiện tại Gia Cát Phong cực kỳ tin tưởng Tô An Lâm.
Nghe vậy, y lập tức tự mình đi bắt Từ Lực.
Sau hai canh giờ bị Gia Cát Phong nghiêm hình bức cung, Từ Lực đã khai báo tất cả mọi chuyện.
Hắn ta thực sự là nội gián của người Lập Kỳ.
Hơn nữa đã làm nội gián được nửa năm.
Lý do rất đơn giản.
Sau khi Dương Văn Lý rời đi, Hoàng Hưng tiếp quản nơi này.
Dưới sự lãnh đạo của Hoàng Hưng, bọn họ bị tổn thất nặng nề.
Đặc biệt là Hoàng Hưng còn đàn áp thuộc hạ từng dưới trướng Dương Văn Lý.
Lúc ấy, Từ Lực bị đánh hai mươi đại bản.
Thân là một võ giả, vài gậy đối với hắn ta mà nói không có gì trở ngại.
Nhưng trong lòng, hắn ta lại ghi thù.
Mọi chuyện cứ tiếp diễn như vậy, sớm muộn gì hắn ta cũng sẽ bị chèn ép không có hi vọng thăng chức.
Vì vậy, hắn ta quyết định gia nhập quân đội của kẻ thù, cứ như vậy trở thành nội gián.
Mặc dù, việc Từ Lực trở thành nội gián về tình cảm có thể tha thứ, nhưng với Tô An Lâm, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua.
Ngay sau đó, trước mặt mọi người, Tô An Lâm chém đầu Từ Lực.
Ngoài trừ tội của Từ Lực, hắn ta còn khai ra hành động của thủ hạ.
Cuối cùng, bắt thêm được ba nội gián khác.
Sau khi thanh trừng hoàn toàn đội quân, cuối cùng Tô An Lâm cũng có thể an tâm tập trung đối phó người Lập Kỳ.
Tuy nhiên, áp lực vẫn rất lớn.
Mặc dù hôm nay người Lập Kỳ chịu tổn thất nặng nề nhưng cũng không tổn hại nguyên khí, thực lực vẫn như cũ, mạnh hơn bọn họ rất nhiều.
Mấu chốt là hố bẫy ngựa và chông sắt đều đã được sử dụng, đối phương chắc chắn có phòng bị.
Nếu có đề phòng sẽ rất khó để họ mắc mưu lần nữa.
Ví dụ, khi bọn họ phát hiện bẫy, hoàn toàn có thể tránh đi.
Dựa vào điều này, Tô An Lâm đặt hy vọng vào cự mã thương.
Cự mã thương có thể ngăn cản kỵ binh tiên phong, trừ khi trường thương bị gãy, nếu không bất kỳ sinh vật nào xông tới đều bị đâm chết.
Đây là sức mạnh của cự mã thương.
Ngay cả khi ngươi có thiên binh vạn mã, nhưng ta có cự mã thương, ngươi không thể tấn công lên phía trước được.
Tuy nhiên, để đạt được đủ số lượng cự mã thương còn phải mất một khoảng thời gian dài.
Tính ra, cho dù tập hợp tất cả các thợ thủ công đẩy nhanh tốc độ làm việc cả ngày lẫn đêm, thì ít nhất cũng phải mất tầm bảy ngày mới có thể làm đủ số lượng cự mã thương.
“Thời gian, phải có thật nhiều thời gian.”
Trời chạng vạng tối, Tô An Lâm cau mày.
Không có cự mã thương, nếu trong bảy ngày này quân địch tấn công sẽ rất phiền phức.
Ngoài trừ vẫn luôn trốn trên núi, tại sao quân địch không đi đến thị trấn lân cận hoặc trực tiếp quay về thành trì?
Chẳng lẽ bọn họ cũng đang trốn sao?
“Chỉ có thể như vậy.”
Suy nghĩ hồi lâu, Tô An Lâm nghĩ tới khi trước lúc hắn đọc sách lịch sử, có đọc được một ít binh pháp.
Cách phòng thủ tốt nhất chính là tấn công!
Thay vì sợ kẻ thù đánh đến, ta đây sẽ dẫn người đi gây rối với họ trước.
Làm cho bọn họ không thể công đánh ta.
Ngoài cái này ra, binh lính của người Lập Kỳ nhiều như vậy, lượng tiêu thụ thức ăn hàng ngày cũng rất lớn.
Ví dụ như Hắc Lang Thú, tuy ý chí ngoan cường và hung mãnh nhưng sức ăn rất lớn, còn là động vật ăn thịt.
Nuôi nhiều Hắc Lang Thú như vậy cực kỳ áp lực, cho nên, nếu có thể tấn công hậu cần của quân địch thì hiệu quả sẽ vô cùng tốt.
Nghĩ là làm liền.
Đêm đó, Tô An Lâm nhờ Gia Cát Phong canh giữ doanh trại.