Chương 606: Ngươi Có Thực Lực Như Ta Sao

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 606: Ngươi Có Thực Lực Như Ta Sao

Hắn và Phương Trọng, mỗi người dẫn theo một trăm lang kỵ binh chạy về phía doanh trại của kẻ thù.

Bởi vì trời tối, tốc độ của bọn họ cũng bị hạn chế.

Tô An Lâm cưỡi ngựa, vừa cưỡi vừa quan sát động tĩnh của một số người trong cột hảo hữu.

“Dương Văn Lý đang nghỉ ngơi thì gặp ác mộng, hắn mơ thấy tất cả mọi người đều đã chết, dọa hắn sợ đến bật dậy.”

Tô An Lâm không nói nên lời.

Cái tên Dương Văn Lý này, sao lại gặp ác mộng mơ lung ta lung tung.

Ta sẽ chết sao? Thật là.

Hắn lắc đầu, tiếp tục nhìn những người khác.

“Hoàng Hưng đang nghe thuộc hạ bẩm báo, biết được kế hoạch hôm nay của các ngươi toàn thắng, hắn vô cùng tức giận, tuyên bố muốn giết chết ngươi.”

“Tôn Liên Thành thắp đèn đọc sách cả đêm, đọc binh pháp thời cổ đại, thề phải chăm chỉ học tập thật giỏi, ngày càng tiến bộ. Một ngày nào đó, hắn muốn giết người Lập Kỳ.”

“Ô Nhật Kỳ Hàn đang cùng thuộc hạ của mình nghiên cứu cách đối phó với hố bẫy ngựa và chông sắt của ngươi, cuối cùng đưa ra kết luận, chỉ cần lách qua là được. Ô Nhật Kỳ Hàn vui mừng khôn xiết, ban thưởng cho tên thủ hạ nghĩ ra cách hai mỹ nữ Trung Nguyên.”

Sau khi nhận được tin tức của Ô Nhật Kỳ Hàn, trong lòng Tô An Lâm khẽ động.

“Tên gia hỏa này, nhanh như vậy đã tìm ra biện pháp đối phó với hố bẫy ngựa và chông sắt.”

Trước đây lúc nhìn thấy những người này, để thuận tiện nắm rõ tình hình bên phía quân địch, Tô An Lâm thừa dịp vừa gặp mặt đã thêm Ô Nhật Kỳ Hàn vào cột hảo hữu.

Lúc này xem xét, Tô An Lâm biết, một khi Ô Nhật Kỳ Hàn biết cách đối phó với hố bẫy ngựa và chông sắt, có thể sẽ phát động cuộc tấn công.

Dựa vào điều này, hắn càng chắc chắn bản thân phải ra tay trước.

Lấy công làm thủ, làm cho quân địch luôn ở trạng thái khẩn trương từng phút từng giây, không cho bọn họ cơ hội kịp lấy lại tinh thần để tiến công.

Tô An Lâm vác cung và gần một trăm mũi tên trên lưng, dưới sự dẫn dắt của mật thám nhanh chóng lao về phía quân địch.

“Kế hoạch là như thế này, ta sẽ tự mình dẫn năm mươi người trong bang tấn công bọn chúng. Phương Trọng, ngươi dẫn binh phòng thủ ở chỗ này, đợi sau khi ta dụ phần lớn người đi rồi thì ngươi đi qua giết, hiểu chưa?”

Tô An Lâm nhìn Phương Trọng nói.

Kế hoạch của hắn rất đơn giản, năm mươi người giả vờ tấn công, vào thời điểm bọn họ phản công thì hắn rút lui.

Đến lúc đó, tất nhiên đại đa số người trong doanh trại sẽ đuổi theo hắn, nhất định sẽ không còn mấy người ở lại.

Lúc này, Phương Trọng đi qua và đốt cháy nơi này.

Phương Trọng nhíu mày:

“Vẫn nên để ta làm mồi nhử, Tô tướng quân, ngươi tự mình ra tay quá nguy hiểm.”

Tô An Lâm cười ha ha nói:

“Ngươi có thực lực như ta sao?”

“Ấy…”

Lần này, Phương Trọng hoàn toàn không còn lời gì để phản bác.

“Được rồi, việc này không nên chậm trễ, các huynh đệ của Hồng Hoa đường chuẩn bị xong hết chưa?”

Tô An Lâm nhìn về hướng nhóm năm mươi người hô to.

Lần này ra ngoài, hắn mang theo năm mươi người trong bang.

Những người này đều là cao thủ được lựa chọn kỹ càng trong bang hội.

Thực lực yếu nhất cũng là luyện thể tầng tám.

Đa số là luyện thể tầng chín.

Còn có năm người đạt đến nội khí tầng một.

Biết được trong quân đội, thực lực của binh lính bình thường đều ở luyện thể tầng năm.

Binh sĩ tinh nhuệ đạt tới luyện thể tầng sáu, tầng bảy.

Những người đạt đến tầng tám là cấp bậc đội trưởng.

Cho nên, năm mươi người trong bang của hắn tuyệt đối là tinh anh trong tinh anh.

Tất nhiên, nếu ban ngày ban mặt đánh nhau với kẻ địch thì sức mạnh của họ chắc chắn không bằng quân đội.

Bởi vì quân đội chú ý vào trận pháp và thuật hợp kích.

Ba người luyện thể tầng năm của họ có thể đối phó với luyện thể tầng tám, đó chính là điểm khác biệt.

Cũng may lần này chỉ là gây rối, cho nên cũng đủ dùng.

“Các ngươi đều chờ ở đây.”

Tô An Lâm dẫn đầu, một mình chạy ra ngoài:

“Đợi ta đốt lửa ra tín hiệu, năm mươi người các ngươi lập tức hành động.”

“Tuân lệnh, đường chủ.”

Tô An Lâm đơn thân độc mã ra ngoài, hiển nhiên là giải quyết một số trạm gác ngầm.

Trong bóng tối, những người khác hoàn toàn không nhìn thấy trạm gác ngầm.

Tuy nhiên, mắt của Tô An Lâm có thể nhìn thấy tất cả các trạm gác ngầm ở bốn phía.

Thanh máu quá rõ ràng, giống như đom đóm trong bóng tối.

Hắn mò mẫm trong bóng tối, kích hoạt thân pháp, chẳng mấy chốc đã đến bên cạnh một trạm gác ngầm.

Binh lính ở trạm gác ngầm này đang mơ mơ màng màng chống lại cơn buồn ngủ, bỗng nhiên thấy hình như có bóng đen vụt qua.

Chờ hắn ta kịp phản ứng thì cổ đã bị bóp chặt.

“Răng rắc.”

“Giết thành công.”

Ở trạm gác ngầm thứ hai có hai binh sĩ.

Lúc này đang tán gẫu.

Bởi vì bọn họ đều nói thổ ngữ thảo nguyên, Tô An Lâm cũng không biết họ đang nói cái gì.

Chỉ nghe thấy được tiếng xì xào.

Thân hình hắn vụt qua.

Một người trong đó cảm thấy có gì đó không ổn:

“Hình như có người tới gần.”

Giọng nói vừa phát ra.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right