Chương 607: Ngài Uống Nhiều Rồi
Cổ của hai người giống như bị thứ gì đó bóp chặt.
Răng rắc.
“Giết thành công.”
“Giết thành công.”
Trong bóng tối, Tô An Lâm như một hồn ma tiếp tục lang thang khắp nơi.
Trạm gác ngầm thứ ba và thứ tư đều bị hắn giải quyết không một tiếng động.
Mọi chuyện diễn ra thuận lợi đến mức hắn cảm thấy một mình tiến vào nơi đóng quân của địch gây rối cũng được.
“Trước tiên giết mấy tên tướng lĩnh đã.”
Tô An Lâm hạ quyết tâm.
Hắn lập tức thay quần áo của lính canh trạm gác ngầm, tiếp sau đó nghênh ngang đi về phía doanh trại.
Đến cổng trại có một đội lính canh đi qua.
Tô An Lâm hoàn toàn không thèm nhìn bọn họ, ngạo nghễ đi vào.
Lính canh nhìn thấy hắn kiêu ngạo như thế, tất nhiên cũng không nghĩ hắn là kẻ thù mà nghĩ đó chỉ là một Lang kỵ binh phách lối mà thôi.
Trong số những binh sĩ của người Lập Kỳ.
Lang kỵ binh nhờ vào sức chiến đấu mạnh mẽ, nên địa vị của bọn họ trong quân đội thường rất cao.
Cho nên, người bình thường không dám trêu chọc, cho dù là Lang kỵ binh nhỏ nhất trong đội.
Tô An Lâm đi được một lúc thì nhìn thấy hai binh sĩ đang say rượu.
Một trong số họ có kiểu áo giáp khác biệt hẳn tên kia, là cấp bậc tiểu đội trưởng.
Hắn đột nhiên đi tới:
“Trưởng quan, ngài uống nhiều rồi.”
“Hả? Khẩu âm của ngươi sao lại như vậy…”
Sắc mặt Tô An Lâm trầm xuống, vốn định giả bộ thêm chút nữa, không ngờ khẩu âm của hắn làm bại lộ thân phận.
Còn giả vờ cái rắm.
Hắn lập tức dùng bàn tay to lớn bóp cổ hai người kia, bọn họ đều đã uống say nên động tác chậm hơn một nhịp.
Hơn nữa, khí lực của Tô An Lâm quá mạnh, kéo thẳng hai người họ vào trong lều.
Bên trong lều còn có ba người đang uống rượu.
Nhìn thấy cảnh này, cả ba đều nấc rượu nói.
“Làm sao lại đánh nhau rồi?”
“Ha ha, một đánh hai, thú vị, rất thú vị.”
Tô An Lâm quay đầu nhìn, thế mà cho rằng bọn họ đang đánh nhau, một khi đã như vậy thì...
“Răng rắc.”
Cổ của hai người kia bị vặn gãy một cách dứt khoát, thi thể ngã xuống đất.
Những người khác dường như không kịp phản ứng.
Đến khi kịp định thần lại thì đã cực kỳ hoảng sợ.
“Dám giết người.”
“Phốc.”
Tô An Lâm thẳng tay nện một quyền đấm nát đầu người đang kêu gào.
Hai người còn lại ngồi bệt xuống đất.
Chân Tô An Lâm giẫm thủng ngực của một người, khiến hắn ta chết bất đắc kỳ tử.
Chỉ còn lại một người vừa định hét lên, chân của Tô An Lâm đã đạp lên người hắn.
“Nếu ngươi còn dám kêu thêm một tiếng, ta giết ngươi!”
Tô An Lâm hơi thả lỏng chân:
“Nói, tướng lĩnh lớn nhất trong doanh trại các ngươi ở đâu?”
Đồng tử của người kia co rút lại, dùng ngôn ngữ Đại Hạ không mấy rành mạch, kiên cường nói:
“Người Đại Hạ gian xảo, ta muốn giết các ngươi, muốn ta phản bội tộc nhân, cho dù chết cũng không có khả năng đó đâu.”
Rất có khí phách.
Tô An Lâm không muốn lãng phí thời gian.
Chân dùng một chút sức, tiếng rắc vang lên cùng lúc ngực của người kia bị giẫm thủng.
“Giết thành công.”
Mặc dù đã giải quyết xong mấy người này, nhưng đây chỉ là tiểu binh bình thường, chỉ có được hai người cấp bậc đội trưởng tạm xem là có chút trọng lượng.
Tô An Lâm chất thi thể vào một góc, ném một mảnh vải bố lên trên để che thi thể.
Sau khi ra ngoài, Tô An Lâm tìm kiếm cơ hội để tìm trưởng quan của kẻ thù.
Chỉ cần giết những kẻ có địa vị cao ở đây, nhất đinh sẽ tạo nên tổn thất lớn.
Chẳng mấy chốc, Tô An Lâm nhìn thấy hai nam nhân cao lớn mạnh mẽ đang đến gần.
Mới đầu Tô An Lâm không để ý, định giống như trước, đi vòng qua hai người này.
Nhưng vừa đi ngang qua, hai đại nam nhân đều nhìn Tô An Lâm.
Bị phát hiện rồi sao? Tim Tô An Lâm rung lên.
Hai người này đột ngột ngăn hắn lại.
Một trong số họ mặc áo giáp màu xanh, khác biệt rõ rệt với cái mấy tiểu binh mặc.
Tô An Lâm nhận ra thân phận của người này e là không hề đơn giản.
“Ngươi! Nhìn thấy bản tướng sao không hành lễ? Ngươi, có phải có chuyện gì bất mãn không?”
Bản tướng?
Hóa ra tên giật mình, khó trách khi người này vừa mở miệng, khí chất của tướng lĩnh đã ập vào mặt hắn.
Người bên cạnh rõ ràng là tùy tùng của nam tử áo giáp xanh, cau mày nói:
“Ngươi là thủ hạ của ai? Đã muộn như vậy còn để ngươi một mình đi tuần tra sao?”
Ở đây, ít nhất là hai người cùng nhau tuần tra để tránh xảy ra vấn đề bất trắc.
Tô An Lâm biết lần này không có cách nào che giấu rồi.
Hắn cũng lười nói, vừa ngẩng đầu lên, ngón tay nhanh như chớp chọt xuyên qua cổ hai người bọn họ.
“Phốc phốc!”
Hai tiếng giòn tan.
Hai người ôm lấy cổ, lúc này máu chảy ra ồ ạt.
Tô An Lâm nhìn thoáng qua xung quanh, sau đó kéo hai người đến phía sau lều trại.
Giải quyết xong hai nhân vật quan trọng khiến cho Tô An Lâm càng thêm tự tin.
Có điều hắn vừa bước ra đã va phải một đội quân nhỏ.
“Không đúng, sao nơi này lại có máu?”