Chương 613: Tin Tức Lớn

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 613: Tin Tức Lớn

Tối hôm qua sau khi Tô An Lâm trở về thì đã ngủ suốt ba canh giờ.

Thể lực hắn dồi dào, cho dù thời gian ngủ không dài, nhưng tinh thần vô cùng đầy sức sống.

Đi trên sân cỏ, nhìn từng binh sĩ đang thao luyện.

Khác với trước đó, giờ khắc này, tất cả binh sĩ đều nhìn hắn bằng ánh mắt khác.

Nếu như nói, trước đây là tôn kính, vậy giờ bây giờ, chính là kính phục và hoàn toàn thần phục!

Chuyện tối hôm qua Tô An Lâm đánh bại quân Lập Kỳ đã lần nữa truyền khắp quân doanh!

Khi biết Tô An Lâm chỉ dẫn theo vỏn vẹn năm mươi người đã khiến cho quân địch tổn thất thảm hại, tất cả mọi người đều hưng phấn tán gẫu không thôi.

Đã bao lâu rồi, họ tham gia quân ngũ đã lâu như vậy rồi mà chưa bao giờ có chiến tích như vậy.

Ngay cả Dương Văn Lý đến cũng không được.

Mà Tô An Lâm đã làm được rồi.

Có được tướng lĩnh như vậy ai mà không phục được chứ?

Gia Cát Phong đi theo Tô An lâm, trong lòng cũng xúc động vô cùng.

Hắn ta có thể cảm nhận được, sĩ khí của chúng binh sĩ tăng vọt gấp mấy lần so với hai ngày trước!

Sĩ khí có liên quan trực tiếp đến sức chiến đấu của đại quân, điều này không ai có thể gánh nổi.

“Báo!”

Bỗng nhiên, một sứ giả vội vàng chạy vào bên trong.

“Có chuyện gì?”

Tô An Lâm lên tiếng.

Sứ giả kích động quỳ xuống đất, trình lên phong thư:

“Tin tức lớn, vừa nãy nội ứng truyền đến tin báo, tối hôm qua không những đại phá quân địch, mà ngay cả đại tướng Ô Khả Đạt phía quân địch cũng tử vong, ngoài ra, còn có đến mấy vị tướng lĩnh chết đi!”

Sứ giả nói ra một loạt những cái tên.

Gia Cát Phong càng nghe càng kinh ngạc!

Cuối cùng còn nghe thấy đến tên đệ đệ của Ô Nhật Kỳ Hàn, người này vậy mà cũng đã bị Tô An Lâm giết chết.

“Tin tức… này đã xác nhận chắc chắn chưa?”

Gia Cát Phong kích động hỏi.

“Chắc chắn, nội ứng của chúng ta ở bên phía quân Lập Kỳ tổng cộng có hai người, họ đều chứng tỏ chắc chắn đã chết rồi.’

“Ha ha ha, chuyện này ta đã biết từ lâu rồi.”

Tô An Lâm cười nhạt.

Người chính là do hắn giết, sao có thể không biết được chứ?

“Vậy sao Tô tướng quân ngài không nói ra? Đây chính là công lớn, nếu như truyền đến triều đình, thậm chí còn có thể thăng được hai cấp đó!”

Gia Cát Phong kích động lên tiếng.

Tô An Lâm xua tay phớt lờ nói:

“Ta cũng chẳng muốn làm quan.”

“Cái gì, không muốn làm quan?”

Gia Cát Phong sững sờ một lúc, hắn ta có chút mơ màng, lần đầu tiên thấy được người không muốn làm quan.

“Sao vậy, không muốn làm quan thì có vấn đề sao?”

Tô An Lâm nói một cách thản nhiên.

“Ách… không có vấn đề gì cả, chỉ là ta cảm thấy kỳ lạ, người nào người nấy đều muốn làm quan, Tô tướng quân vì sao lại không muốn?”

“Bởi vì phiền phức, bởi vì sẽ có người quản, ta có thực lực, đi đến chỗ nào cũng sống rất tốt, cần phải làm quan mới được sao?”

Tô An Lâm vẫy tay, Gia Cát Phong tiến lại gần.

“Công bố ra bên ngoài tên của những quân địch đã chết đi, để cho mọi người vui vẻ phấn khởi một chút, ngoài ra, phái người trở về trong thành một chuyến xem xem Dương Văn Lý tướng quân thế nào rồi.”

“Dạ!”

Gia Cát Phong hăng hái gật đầu, lui xuống đi làm việc.

Còn Tô An Lâm thì nhíu mày suy tư.

Hắn vẫn đang suy nghĩ, Ô Nhật Kỳ Hàn rốt cuộc muốn đối phó hắn như thế nào.

Và tiếp theo đây hắn nên làm thế nào đây?

Trong nháy mắt, thời gian một ngày đã trôi qua.

Bên trong thành.

Trong một ngôi nhà hào môn.

Hoàng Hưng đang uống rượu ăn thịt với đám bằng hữu xấu xa của hắn ta.

Ở bên ngoài, dân chúng chạy tới chạy lui, trốn chạy không ngừng, vật tư thiếu hụt, mỗi một nhà một ngồi chỉ có thể ăn một bữa cơm.

Mà ở nơi này, rượu thịt ê chề, một đám người ăn đến mức mặt mũi mũm mĩm bóng loáng, khỏi phải nói sung sướng biết bao nhiêu.

Hoàng Hưng tuy đã bị cách chức, nhưng cuộc sống của hắn ta vẫn phóng khoáng như trước đây.

Hắn ta chỉ buồn bực duy nhất một điều, chính là đã mất đi chức vị này, điều này hàm ý hắn ta không thể đánh bóng tên tuổi được nữa, từ nay về sau khó tránh khỏi sẽ bị phụ thân quở trách một trận.

Quan trọng là hắn ta cũng chịu áp lực.

Ở trong nhà mặc dù hắn ta là đại nhi tử, người thừa kế gia sản hẳn nên là hắn ta.

Nhưng cha của hắn ta đã từng nói qua rất nhiều lần rằng, người nào có năng lực thì người đó kế thừa vị trí của ông ấy.

Điều này làm hắn thấy áp lực rất lớn, không biết phải làm như thế nào mới được, chỉ có thể dựa vào uống rượu giải khuây giải nạn.

Ngồi phía bên trái hắn ta là một nam tử diện mạo thư sinh mặc một bộ thanh y có khuôn mặt trắng trẻo trông rất sáng sủa.

Trong tay gã cầm một chiếc quạt xếp, ôm quyền về phía Hoàng Hưng, nói:

“Hoàng thiếu, hôm nay ngài sao vậy, trông ngài có vẻ thất thần.”

Hoàng Hưng lắc đầu, thở dài nói:

“Đột nhiên nghĩ tới một số việc, trong lòng cảm thấy phiền muộn.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right