Chương 614: Sợ Là Không Ai Tin

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 614: Sợ Là Không Ai Tin

Nam tử bộ dáng thư sinh kia trầm ngâm một lúc, rồi nói:

“Hoàng thiếu là vì chuyện tối hôm qua Tô An Lâm đại phá quân địch sao?”

Mọi chuyện ngày hôm qua, mọi người đều đã biết rõ.

Tô An Lâm đại phá quân địch, hiện tại hắn chính là người có tiếng nói trong quân, ngay cả những công tử quần là áo lượt trong thành đều giơ ngón cái khen ngợi hắn.

Suy cho cùng đây cũng là nhân vật đã giết đi mấy vị tướng lĩnh của quân Lập Kỳ.

Còn lợi hại hơn cả Dương Văn Lý.

Hiện tại mọi người đều nói rằng, Dương Văn Lý đã chọn một tướng lĩnh thiên tài, nói rằng việc giáng chức hắn ta là chuyện tốt.

Ngay cả một số công tử bột cũng đều nói như vậy.

Phải biết rằng, giữa những công tử quần là áo lượt cũng sẽ phân chia phe cánh, kẻ địch của hắn ta cũng không ít, mọi người đều đến để đánh bóng tên tuổi, mà khi ngươi đánh bóng tên tuổi thất bại, thì mới chứng tỏ rằng họ lợi hại.

Nhìn người nam tử dáng vẻ thư sinh, Hoàng Hưng gật đầu, thoáng men say lên tiếng:

“Cổ Khoa à, vẫn là ngươi hiểu ta, ngươi có biết tối hôm qua người khác đều nói ta thế nào hay không hả, họ nói ta thậm chí còn không đủ tư cách xách giày cho Tô An Lâm.”

Cổ Khoa trầm giọng nói:

“Hoàng thiếu, ta có chủ ý này, diệt trừ… khụ khụ, thôi bỏ đi, không nói nữa.”

Cổ Khoa giống như là đã uống say vậy, gã nấc cụt một tiếng, muốn nói rồi lại thôi.

Gã không nói nữa, nhưng Hoàng Hưng đã nghe thấy được rồi.

Nhất thời, Hoàng Hưng hăng hái tựa như được tiêm máu gà vậy, hắn ta nghiêm mặt lại, cau mày nói:

“Làm sao, có cách hay mà không nói với đại ca ngươi sao? Uổng công ngươi còn nói đi theo ta lăn lộn, vậy mà có cách hay lại không giúp đỡ?”

Cổ Khoa vội vàng đáp lại:

“Hoàng thiếu, ta không có ý này. Chỉ là…”

Gã nhìn khắp xung quanh.

Xung quanh có rất nhiều người, còn có không ít vũ nữ đang nhảy múa mua vui.

Hoàng Hưng ngay tức khắc liền hiểu ra, hắn ta vẫy tay với Cổ Khoa:

“Ngươi qua đây nói chuyện đi.”

Cổ Khoa cúi đầu, rón ra rón rén đi đến bên cạnh Hoàng Hưng.

Nhìn dáng vẻ cẩn thận dè dặt của gã, làm cho Hoàng Hưng thấy bất mãn:

“Con mẹ nói, ngươi cẩn thận như thế làm cái gì hả, lão tử cũng không có ăn thịt ngươi.”

Cổ Khoa bất lực nói:

“Hoàng thiếu, không phải là ta đang lo lắng hay sao.”

“Lo lắng cái gì?”

“Nơi này có nhiều người, mà cách của ta sợ rằng sẽ dẫn tới sự chú ý của một số người.”

“Bây giờ ngươi nói nhỏ cho ta nghe.”

Cổ Khoa ngẫm nghĩ một lúc, chỉ có thể gật đầu:

“Thực ra, ta đang suy nghĩ, chúng ta có thể nghĩ cách diệt trừ Tô An Lâm.”

“Ta cũng muốn chứ, nhưng mà cách gì đây?”

“Chúng ta có thể làm thế này, ngày mai, chúng ta cố ý xuất binh đi đối phó với quân Lập Kỳ, sau đó cố ý pháp binh đi cầu viện, với tính cách của Tô An Lâm, hắn nhất định sẽ không phái binh qua đây.”

Hoàng Hưng gật đầu nói:

“Đó là điều chắc chắn, ta và hắn không hòa hợp, hắn nhất định sẽ không phái binh giúp đỡ.”

“Cho nên, tiếp đó sau khi chúng ta quay về sẽ có thể làm ầm chuyện này lên!”

“Nhưng chúng ta xuất binh rồi lại trở về, sợ là không ai tin đâu?”

Hoàng Hưng cũng không ngốc, hắn ta cảm thấy âm mưu này có chút ấu trĩ.

Cổ Khoa lên tiếng giải thích:

“Vậy chúng ta giết chết một số binh sĩ Lập Kỳ, không phải là được rồi sao.”

Hoàng Hưng đáp lại:

“Quan trọng chính là làm sao mà giết được đây hả?”

Trong suy nghĩ của hắn ta, người nào người nấy trong quân Lập Kỳ cũng dũng mãnh vô cùng.

Đám binh sĩ thủ hạ của hắn ta, vừa đụng tới quân Lập Kỳ đã bỏ chạy, làm sao mà đánh được chứ.

Cổ Khoa bỗng dưng bật cười, nói:

“Ai nói là nhất định phải giết được quân Lập Kỳ đâu? Chỉ cần mặc vào quần áo của người Lập Kỳ vào, không phải là được rồi sao!”

“Vậy… ý của ngươi là, để cho người mặc quần áo quân Lập Kỳ…”

Cổ Khoa vội vàng duỗi ngón tay đặt lên miệng:

“Suỵt suỵt suỵt, nhỏ tiếng một chút.”

“Ha ha ha, diệu kế, đúng là diệu kế mà, làm như thế chẳng những ta lập được công lớn, nếu Tô An Lâm không đến cứu ta, tức thì sẽ bị ta nắm thóp, mưu kế hay, đúng là mưu kế hay, hắn chỉ cần không đến cứu ta, trở về ta sẽ bảo cha ta báo cáo hắn lên trên.”

“Đúng vậy đó.”

Cổ Khoa cúi đầu xuống thấp, trong mắt lóe lên một tia quang mang khác thường.

“Vậy quần áo của quân Lập Kỳ phải làm thế nào đây?”

“Hoàng thiếu, ta có một thúc thúc, ông ấy chạy tới chạy lui kiếm sống nên có quen biết một vài thương nhân của người Lập Kỳ bên đó, ông ấy có thể lấy được một số quần áo của người Lập Kỳ và quần áo của binh lính Lập Kỳ.”

“Được, mau chóng liên lạc với người đó đi!”

“Trạng thái hiện tại của Hoàng Hưng: Đang cùng phụ tá Cổ Khoa bàn bạc chuyện đối phó ngươi.”

“Họ bàn bạc cũng gần xong rồi, quyết định ngày mai sẽ khiến cho ngươi đẹp mặt.”

Tô An Lâm nhìn dòng tin tức trước mặt thì nhíu mày lại.

“Cái tên Hoàng Hưng này, còn không chịu sống yên ổn?”

Đáng tiếc là, trên thanh bạn bè chỉ hiển thị nhân vật đang làm gì.

Còn kế hoạch cụ thể lại không hiển thị gì cả.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right