Chương 616: Chuyện Gì Thế Này

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 616: Chuyện Gì Thế Này

“Chuyện gì thế này, người nào khiến cho tướng quân tức giận vậy?”

“Chẳng lẽ xảy ra chuyện rồi sao?”

“Không biết nữa, đột nhiên ngài ấy trở nên tức giận như vậy.”

“Gia Cát Phong, ngươi có biết đã xảy ra chuyện gì hay không?”

Phương Trọng đi đến bên cạnh Gia Cát Phong hỏi.

“Sao ta biết được chứ, thôi được rồi, ta sẽ đi theo tướng quân một chuyến, ngươi ở lại trong doanh trại đi.”

Gia Cát Phong lắc đầu, cưỡi ngựa đến bên cạnh Tô An Lâm.

“Tô tướng quân, tổng cộng hai ngàn kỵ binh đều đã tập hợp đầy đủ.”

Lần này xuất phát, vì để tiết kiệm thời gian, Tô An Lâm chỉ mang theo hai ngàn kỵ binh.

Tuy rằng bên phía Hoàng Hưng có ba ngàn binh, nhưng kỵ binh lại không nhiều, đa số đều là bộ binh cho nên như vậy đã đủ đối phó rồi.

Tô An Lâm quan sát hàng ngũ đang đứng ngay ngắn, lạnh lùng gật đầu nói:

“Đi!”

“Đi!”

Đội quân trùng điệp chầm chậm xuất phát.

Bên trong thôn Hoàng Sa.

Một tốp dân chúng đang làm việc.

Nơi này một nửa là hoang mạc một nửa là thảo nguyên, cho nên thực vật bình thường không thể sinh trưởng được.

Ở nơi này, thực vật mọi người trồng đều là loại thực vật gọi là lúa mì thanh khoa, gần giống như cây lúa nhưng mà chịu hạn rất tốt.

Chỉ là vị của nó chẳng ra làm sao cả, chỉ có cảm giác chát chát đầu lưỡi.

Hôm nay cũng không biết có chuyện gì xảy ra.

Mọi người làm việc còn chưa được bao lâu, thì thôn trưởng đã khua chiêng gõ trống kêu gọi rất nhiều người dân đi lên quảng trường.

“Hình như có rất nhiều binh lính đến đây, sắp phong toả hết đường sá nơi này của chúng ta rồi, không biết đã xảy ra chuyện gì nữa.”

“Ngay cả xe ngựa của nhà ông chủ Nghiêm cũng bị đuổi trở về rồi.”

“Không phải lại đến kéo thanh niên trai tráng đi nữa đó chứ?”

“Chắc không phải đâu, chúng ta chỉ biết trồng trọt mà.”

Người dân đều ngơ ngác nhìn nhau.

Nhưng mà, thôn trưởng đã ra ngoài gọi mọi người đến, không còn cách nào, họ chỉ có thể qua đó.

Trong thôn có tổng cộng mấy trăm người dân đều lần lượt đi đến quảng trường.

Tổng cộng hơn một ngàn binh sĩ thoáng chốc đã bao vây họ.

Những người dân bình thường này đã bao giờ gặp qua trận chiến như vậy đâu, họ đều trở nên sợ hãi.

“Thế này là muốn làm gì đây?”

Thôn trưởng nhìn có vẻ đã lớn tuổi, ông ta đi đến trước mặt Hoàng Hưng.

Hoàng Hưng đang ngồi trên một cái ghế bập bênh, hắn ta liếc xéo nhìn thôn trưởng một cái, rồi nói:

“Đợi lát nữa ngươi sẽ biết thôi.”

Nói xong, hắn ta nhìn sang Cổ Khoa:

“Ừm, phát quần áo đi.”

“Dạ!”

Cổ Khoa mỉm cười, tiến lên phía trước vẫy tay một cái, hai tên thủ hạ kéo một chiếc xe ngựa đến.

Ở trên xe ngựa toàn bộ đều là quần áo của người Lập Kỳ, mà đa số đều là quần áo của binh sĩ bình thường.

Cổ Khoa hô to:

“Hoàng tướng quân ra lệnh, bảo tất cả các ngươi mặc quần áo của người Lập Kỳ vào.”

“Cái gì? Muốn làm gì vậy chứ?”

Thôn trưởng theo bản năng lên tiếng phản đối.

Cổ Khoa hoàn toàn không hề để tâm tới, gã trở tay tát trưởng thôn một cái, trực tiếp đánh bay ông ta ra ngoài.

“Ồn ào, bảo các ngươi mặc thì mặc vào đi, đây là mệnh lệnh của Hoàng tướng quân, ai dám không tuân lệnh!”

Cổ Khoa lạnh lùng quét mắt nhìn đám dân chúng.

Ngay tức thì, từng binh sĩ ở phía sau đều lần lượt cầm lấy quần áo đưa cho người dân trong thôn.

“Đều mặc vào hết đi, nhanh lên.”

“Con mẹ nó, bảo ngươi mặc thì mặc vào đi!”

“Soạt soạt soạt!”

Một số binh sĩ thấy dân làng không vừa mắt thì liền lập tức rút kiếm ra.

Lúc này, có một phụ tá bên cạnh Hoàng Hưng không thể đứng yên nhìn được nữa, bèn lên tiếng.

“Hoàng thiếu, ở đây có không ít phụ nữ và trẻ con, vậy phải làm sao bây giờ?”

Hoàng Hưng tỏ ra không vui:

“Còn cần ta dạy ngươi sao? Chút chuyện nhỏ như vậy cũng hỏi, ngươi làm cái gì ăn hả? Đương nhiên là giết toàn bộ rồi, nếu không có người đem chuyện này tiết lộ ra ngoài thì phải làm sao?”

“Cái gì, việc này…”

Hoàng Hưng hừ lạnh:

“Làm sao, ngươi có ý kiến? Nếu như ngươi có ý kiến thì cũng mặc quần áo vào cho ta.”

Phụ tá bị doạ hoảng sợ, vội nói:

“Không không, ta không có ý kiến gì hết.”

“Không có ý kiến vậy còn không mau đi đào một cái hố to cho bổn thiếu, ta muốn chôn sống hết toàn bộ đám phụ nữ và trẻ con này.”

Lúc này, hắn ta cũng không che giấu gì nữa cả.

Dù sao thì người có thể giả mạo quân Lập Kỳ chỉ có thể là đám nam tử này.

Mà đám nam tử này chỉ có hơn một trăm người.

Những người còn lại đều là người già trẻ nhỏ và nữ nhân, tất nhiên là phải chôn sống toàn bộ rồi.

Đối với Hoàng Hưng mà nói, đám dân chúng thấp kém này đều là đám dê con đợi làm thịt mà thôi, có giết bao nhiêu thì cũng chả sao.

Dựa vào sức mạnh của cha hắn ta thì hắn ta hoàn toàn không sợ gì cả.

Rất nhanh sau đó, gã phụ tá đã dẫn một số binh sĩ tìm một nơi phong thuỷ trông tốt một chút rồi bắt đầu đào hố.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right