Chương 617: Lần Lượt Ngã Xuống

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 617: Lần Lượt Ngã Xuống

Nhìn thấy bên đó đang đào hố, người dân càng hoảng loạn hơn.

“Họ đang làm cái gì vậy chứ?”

“Không phải là muốn chôn sống chúng ta đó chứ?”

“Chúng ta đều là người Đại Hạ, các ngươi làm vậy là muốn làm cái gì?”

Dân làng càng thêm hoảng loạn, ngay lập tức những nam nhân cường tráng muốn phản kháng nhưng khi mà nhìn thấy đại đao chói lọi bên cạnh thì hoàn toàn không có cách nào phản kháng được.

Thế là, những người này chỉ có thể bắt đầu loay hoay mặc quần áo vào.

Cổ Khoa cười khẩy ung dung nhìn cảnh tượng trước mặt, kế hoạch được thực hiện cũng không tồi.

Tiếp theo đó, chính là phái người đi qua phía Tô An Lâm bên đó thông báo cho Tô An Lâm mang viện binh đến.

Đến lúc đó chắc chắn Tô An Lâm sẽ không đồng ý, vậy thì họ sẽ mang thi thể về cáo trạng hắn.

Chẳng những lúc đó lập được công lớn mà còn có thể đẩy Tô An Lâm vào một thế khó.

Một mũi tên trúng hai đích.

Đến lúc đó, quân Lập Kỳ bên đó nhất định sẽ khen thưởng cho hắn ta nhỉ?

Nhưng không ai biết rằng, Cổ Khoa bề ngoài tỏ ra là phụ tá thuộc hạ của Hoàng Hưng.

Trên thực tế gã đã sớm thông đồng với quân Lập Kỳ rồi.

Xem như là một nội ứng ở bên này của quân Lập Kỳ.

Ngay lúc mà đa số người dân đều đã mặc hết quần áo vào xong xuôi, cuối cùng các binh sĩ giơ đại đao lên.

“Aaa…”

“Aaa…”

Mọi người còn chưa kịp phản ứng lại thì đã bị chém ngã xuống đất.

Trong lúc nhất thời, mọi người xếp thành hàng lần lượt ngã xuống.

“Bọn chúng muốn giết chúng ta, thật đáng chết, xông lên, chúng ta liều mạng với bọn chúng!!”

Người trong thôn phẫn nộ, muốn nổi dậy đấu tranh chống lại.

Chỉ tiếc là người dân bình thường thì làm sao có thế là đối thủ của binh sĩ được trang bị đầy đủ chứ?

Tuy rằng binh sĩ dưới trướng của Hoàng Hưng không có kỷ luật quân đội, là một đội ngũ được công nhận là không có sức chiến đấu nào, nhưng khi đối phó với dân chúng thì tên binh sĩ này tàn nhẫn hơn tên binh sĩ khác!

Trong chớp mắt, máu tươi chảy khắp mặt đất.

Cổ Khoa lộ vẻ thích thú, người chết càng nhiều thì kế hoạch càng thành công, đến lúc đó, quân Lập Kỳ đã đồng ý với gã là sẽ cho gã một rương đầy vàng.

Là một rương vàng đó, cuối cùng gã cũng phát tài rồi.

Về phần Hoàng Hưng, thì lại kêu người nướng thịt lên.

Hắn ta ngồi đó vừa ăn miếng thịt lớn được nướng chín bảy phần, vừa thưởng thức rượu lúa mạch thanh khoa.

“Rượu lúa mạch ở đây đúng là không ngon bằng rượu ở đô hành, haiz, chẳng biết khi nào mới kết thúc những ngày tháng chết tiệt này đây.”

Trong lúc bất tri bất giác, Hoàng Hưng cảm thấy ngày tháng mà bản thân trải qua thật khổ sở chỉ vì cái gọi là đánh bóng lấy tiếng, hắn ta thật sự rất mệt mỏi.

Bỗng nhiên, tiếng vó ngựa bên ngoài vang lên không dứt.

“Đi đi đi!”

“Đi đi đi!”

“Sao đột nhiên nhiều binh sĩ đến đây như vậy?”

Âm thanh này khiến cho Hoàng Hưng vẫn đang ung dung bỗng giật mình, hắn ta vội vàng đứng dậy.

Phụ tá bên cạnh nhìn thoáng qua thấy được lá cờ của đội quân Tô An Lâm, đồng tử gã bỗng co rụt lại:

“Là đội quân của Tô An Lâm.”

“Không phải chỉ mới vừa phái người đến chỗ Tô An Lâm hay sao, sao nhanh như vậy mà hắn đã đến rồi?”

Hoàng Hưng không thể tin nổi.

Cổ Khoa vội vàng chạy qua, gã cũng kinh ngạc không thôi,

“Sao Tô An Lâm lại đến đây rồi? Chẳng phải chỉ vừa mới phái người đi thôi sao?”

Khi đội quân Tô An Lâm xông đến thì binh lính đang tàn sát dân làng cũng dừng lại theo bản năng.

Rất nhanh sau đó, Tô An Lâm là người xông đến đầu tiên.

Theo sau là Gia Cát Phong, hắn ta nhìn thấy cảnh tượng trước mặt liền lập tức hiểu ra.

Dân chúng đang mặc quần áo của quân Lập Kỳ, bên đó thì đang đào hố, chúng binh sĩ đang tàn sát thôn dân!

“Các ngươi làm thế này là muốn giả mạo, tàn sát thôn dân!”

Vẻ mặt Gia Cát Phong đầy giận dữ.

Sắc mặt Hoàng Hưng chợt trầm xuống:

“Nói bừa, ta cũng không làm chuyện như vậy, ta nhận được tin báo rằng những người này thông đồng với quân Lập Kỳ, họ đều là nội gián!”

“Tin báo đâu?”

Gia Cát Phong nói.

“Ngươi là cái thá gì mà dám bảo ta lấy ra?”

Hoàng Hưng trầm giọng nói.

Trong tay hắn ta làm gì có tin báo nào.

Vốn dĩ kế hoạch ban đầu là giết chết đám người này cho nên hoàn toàn không có chuẩn bị trước.

Lúc này, tập thể dân làng đều hô lên.

“Quan lớn thanh liêm xin hãy cứu mạng, bọn chúng vừa tới đây liền bảo bọn ta mặc quần áo của quân Lập Kỳ vào, sau đó còn muốn giết chết bọn ta.”

“Vợ con của ta, huhuhu…”

Một nam tử bật khóc.

“Tại sao, tại sao lại giết bọn ta chứ.”

Cảnh tượng trước mắt cũng đã làm đám binh sĩ dưới trướng Tô An Lâm cảm thấy chấn động không thôi.

Họ cực khổ chiến đấu, rốt cuộc là vì điều gì?

Không phải là vì bảo vệ bách tính trăm dân hay sao.

Nhưng bây giờ, người của mình lại đi giết người của mình.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right