Chương 618: Biết Ta Là Ai Không
Thật đáng giận, mọi người đều vô cùng tức giận!
Tô An Lâm đột nhiên phi thân đến, đánh Hoàng Hưng ngã xuống mặt đất.
Hoàng Hưng thét lên một tiếng đau đớn, sau khi lấy lại tinh thần cũng nổi giận vô cùng
“Con mẹ ngươi, biết ta là ai không hả?”
Hoàng Hưng tức giận nói:
“Cha ta có thể giết chết hết cả nhà ngươi đó.”
“Cái thứ chết tiệt, ta ghét nhất có người uy hiếp ta.”
“Tô tướng quân, đây chính là Hoàng thiếu, ngươi đừng có làm càn.”
Một phụ tá bước đến lên tiếng.
“Hừ!”
Tô An Lâm trở tay chém một đao, đầu người rơi xuống đất.
“Xùy!”
Máu tươi phun ra không ngừng, thi thể không đầu chậm rãi ngã xuống đống lửa trước mặt, thi thể phát ra âm thanh xùy xùy, ngay sau đó mùi khét bốc lên.
“Thân là tướng lĩnh của Đại Hạ, không bảo vệ được nước nhà thì cũng thôi đi, vậy mà còn dám tàn sát người của mình, ngươi thật đáng chết!”
Tô An Lâm hừ lạnh một tiếng, bịch!
Một chân đá vào xương đầu gối của Hoàng Hưng.
“Răng rắc!”
Xương đầu gối trực tiếp nổ tung, chân gãy ngang, máu thịt vụn vỡ rơi vào trong đống lửa.
“Aaa!”
Hoàng Hưng đột nhiên thét lên thảm thiết hệt như giết heo vậy.
“Ngươi dám ra tay với ta, ngươi, ngươi xong đời rồi, ngươi xong đời rồi!”
Hoàng Hưng giận dữ.
“Ta xong đời?”
Tô An Lâm cười lạnh:
“Trong từ điển của ta không có từ xong đời, nhưng hôm nay là ngươi xong đời rồi.”
Ở cách đó không xa, đám người Cổ Khoa nhìn thấy cảnh tượng này, biết rằng không cách nào tránh khỏi.
“Giết! Cứu Hoàng thiếu.”
Cổ Khoa hét lớn.
Tuy rằng gã hét to nhưng bản thân gã lại không hề ra tay.
Tô An Lâm tiện tay vứt Hoàng Hưng trên mặt đất.
“Giết!”
Hắn đích thân ra tay.
Chỉ với một tay hắn trực tiếp giết mấy tên phụ tá đang xông đến.
“Phốc phốc!”
Cánh tay hắn lập tức đâm xuyên qua hai người.
Cổ Khoa chứng kiến thực lực lớn mạnh của Tô An Lâm thì liền quay đầu bỏ chạy.
“Ngươi chính là Cổ Khoa.”
Nhìn thấy thanh máu trên đỉnh đầu Cổ Khoa, hắn dùng một đao chém ngang.
“Phốc!”
Đao mang loé lên, hai chân của Cổ Khoa ngay lập tức bay ra ngoài.
Trong chớp mắt, thuộc hạ Hoàng Hưng có người chết cũng có người tàn phế.
Những binh sĩ còn sót lại chưa từng nhìn thấy trận chiến như vậy bao giờ, có người cố chạy trốn, lại có người quỳ xuống đất đầu hàng.
“Những người chạy trốn đều giết hết cho ta.”
Ngay lập tức, thủ hạ của Tô An Lâm cưỡi ngựa đuổi giết.
Kỵ binh có ưu thế hơn bộ binh rất nhiều.
Kỵ binh cưỡi mấy vòng đã chém giết hết những binh sĩ chạy trốn.
Còn Tô An Lâm thì kéo thân thể tàn tật của Cổ Khoa ném xuống trước mặt Hoàng Hưng.
Hoàng Hưng đau đớn hét lên thảm thiết.
Người từ nhỏ đã ăn no mặc ấm như hắn ta chưa bao giờ bị đối xử như vậy.
Nhưng mà cùng lúc đó, sự tàn nhẫn của Tô An Lâm khiến hắn ta ý thức được những lời tàn ác của bản thân bây giờ có vẻ như không hề có tác dụng.
Bây giờ chỉ có thể hèn nhát xin tha mà thôi.
“Tô tướng quân, ngươi đợi một chút, ta cảm thấy chúng ta có thể từ từ nói chuyện.”
Hoàng Hưng đột nhiên chỉ tay vào Cổ Khoa rồi nói:
“Đều do gã, là đề nghị của gã, gã nói rằng giết hết dân làng ở đây, giả mạo làm quân Lập Kỳ! Ta…ta chỉ nhất thời mê muội không phân biệt được phải trái!”
“Mê muội không phân biệt được sao?”
Giọng nói Tô An Lâm lạnh như băng, hắn chỉ vào thi thể những thôn dân nằm trên mặt đất:
“Ngươi giết nhiều người như vậy mà nói là nhất thời bị mê muội? Người như ngươi, thậm chí còn tệ hơn cả quân Lập Kỳ!”
Hai nước giao chiến, dù cho có chém giết tàn bạo đến đâu thì cũng không liên quan đến tố chất, không liên quan đến thiện ác.
Bởi vì đối với quân Lập Kỳ mà nói, Đại Hạ to lớn như vậy đã uy hiếp đến sự sống của họ, vì thế họ phải đánh!
Nhưng mà tên Hoàng Hưng này, vì để tranh đoạt quyền lợi mà giết người của mình, đây mới chính là ác!
Hoàng Hưng thở hổn hển, vội vã bày ra vẻ mặt thảm thương cố giải thích:
“Ta sai rồi, ta biết ta sai rồi, Tô tướng quân, Tô đại ca, không, Tô gia gia! Ngươi tha cho ta một con đường sống đi, cha ta tốt xấu gì cũng là đại thần trong triều! Chỉ cần ngươi bỏ qua cho ta, ta có thể đáp ứng với ngươi một số chuyện, ngươi biết đó cha ta có năng lực này!”
Tô An Lâm nở nụ cười:
“Bỏ qua cho ngươi, được thôi, trước tiên phải hỏi dân chúng ở phía sau ta có đồng ý hay không đã!”
“Mọi người nói xem, có đồng ý hay không?”
Tô An Lâm quay đầu hét to.
“Không đồng ý, ta phải giết hắn ta!”
“Ta phải báo thù cho vợ ta!”
“Bây giờ ta muốn thiêu sống hắn ta!”
Từ trong miệng mỗi một người dân đều phát ra tiếng gào phẫn nộ!
“Được, vậy thì ta giao hai tên Hoàng Hưng và Cổ Khoa này lại cho các ngươi!”
Tô An Lâm lui về sau một bước, cất giọng nhàn nhạt nói.