Chương 632: Ta Thật Sự Không Lừa Ngươi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 632: Ta Thật Sự Không Lừa Ngươi

Nữ tử cúi đầu:

“Ta chỉ muốn vào nói một tiếng đa tạ.”

Tô An Lâm xua tay, bảo thủ hạ ra ngoài, sau đó hỏi:

“Vậy sao ngươi không đi tắm?”

Thủ hạ vừa định ra ngoài vội nói:

“Ban nãy ta bảo nàng đi tắm, nàng không chịu, đúng là một người kỳ lạ, cứ như chúng ta ức hiếp nàng vậy.”

Hắn lên tiếng với vẻ mặt khinh thường, thầm nghĩ nữ tử như ngươi có trẻ đến mấy ta cũng không thích. Nữ tử vội vã xua tay nói:

“Không phải ta không muốn tắm, chỉ là...chỉ là ta không thể chạm vào nước được.”

“Ồ?”

Tô An Lâm cảm thấy hứng thú:

“Không thể chạm vào nước, vậy ngươi uống nước thì sao?”

“Uống nước cũng chỉ có thể nhấp môi, không thể uống quá nhiều, nếu không ta sẽ rất đau rất đau!”

Nữ tử cúi đầu, yếu ớt nói.

“Ta đã từng gặp rất nhiều người, nhưng đây là lần đầu tiên gặp người không thể chạm nước, có chút thú vị.”

Tô An Lâm nói.

“Đa tạ đại gia cho ta đồ ăn, ta ở dưới lầu một đêm sẽ đi ngay.”

Nữ tử lên tiếng.

“Ngươi đến từ đâu?”

Tô An Lâm hỏi:

“Từng học võ chưa?”

Tô An Lâm đoán hẳn nữ tử này đã từng học võ, dù sao thanh máu không thể vô duyên vô cớ đạt đến 99 được. Phản ứng của nữ tử lại khiến hắn hơi bất ngờ. Nàng lắc đầu:

“Chưa từng học.”

Tô An Lâm nhướng mày, vờ uy nghiêm nói:

“Ngươi lừa ta?”

“Ta...ta không có.”

“Con người ta hận nhất là người khác lừa mình, rõ ràng ngươi từng học võ tại sao lại nói chưa từng?”

“Ta...ta thật sự không có, ta...”

“Bỏ đi, ngươi đi đi, ta không thích người lừa gạt.”

Tô An Lâm lắc đầu, cả người nữ tử bọc trong áo choàng đen, mặt cũng được che lại bằng một miếng vải đen, chỉ để lộ đôi mắt. Từ đôi mắt có thể nhìn ra, có lẽ nữ tử rất xấu nhưng ánh mắt lại vô cùng trong suốt.

“Ta...ta thật sự không lừa ngươi.”

Nữ tử tủi thân cúi đầu nhưng vẫn xoay người chuẩn bị rời đi. Nhìn bóng lưng cô đơn của nàng, Tô An Lâm đột nhiên phát hiện có lẽ mình đã sai rồi.

“Ngươi qua đây trước đã.”

Tô An Lâm nói, nữ tử dừng bước, quay đầu nói:

“Tiên sinh, có chuyện gì?”

“Ngươi vén cổ tay, ta kiểm tra thử có phải ngươi thật sự không biết võ công hay không.”

“Ồ.”

Nữ tử vừa định duỗi tay, đột nhiên nàng như nghĩ đến gì đó, xấu hổ vội vã rụt tay lại.

“Sao vậy?”

Tô An Lâm cảnh giác.

“Ta...tay của ta rất bẩn.”

“Không sao.”

Tô An Lâm không để ý đáp, bây giờ hắn rất tò mò về nữ tử này, nếu thật sự chưa từng học võ mà thanh máu cao đến thế, chỉ có một khả năng thôi! Năng khiếu! Cuối cùng trong ánh mắt của Tô An Lâm, nữ tử chậm rãi vén tay lên. Trên cánh tay nàng là từng bọc mủ đen xì dày đặc như bệnh đậu mùa khỉ, khiến người ta nhìn mà da đầu tê dại.

“Bóc!”

Đột nhiên một bọc mủ nổ tung, dịch vàng nâu bên trong chảy xuống đất, vậy mà lại ăn mòn sàn nhà. Đây đâu phải bệnh, rõ ràng là dịch axit sunfuric mà. Ánh mắt Tô An Lâm trở nên khác lạ. Nữ tử dường như có chút lúng túng, nàng cúi đầu, bối rối nói:

“Xin…xin lỗi, ta bị bệnh, cơ thể bắt đầu nổi mấy thứ này, nếu mấy thứ này đụng nước sẽ càng khó chịu hơn. Ngươi cũng không thể chạm vào ta, trên người ta có độc, người tiếp xúc với ta sẽ chết.”

Tô An Lâm nhướng mày nói:

“Đã như vậy rồi mà ngươi không chết sao?”

Nữ tử lắc đầu:

“Ta cũng không biết tại sao nữa.”

“Được, để ta thử.”

Hắn duỗi tay muốn chạm vào cánh tay nữ tử.

“Đừng chạm, thật sự sẽ chết đấy.”

Nhưng Tô An Lâm không để ý vẫn chạm vào. Hắn lập tức trông thấy tay mình bắt đầu đen đi. Nữ tử hoảng hốt vội rụt tay lại:

“Tiên sinh, ngươi không thể chạm vào ta, ngươi sẽ chết, huhuhu...”

“Không sao!”

Tô An Lâm xua tay, độc tố trên khớp ngón tay bị kinh tiên bằng da hấp thu từng chút một. Hắn khẽ gật đầu:

“Quả thật ngươi chưa từng học võ.”

Tuy thời gian hắn chạm vào nàng ban nãy không lâu, nhưng một luồng nội khí đã tiến vào cơ thể nàng ngay lập tức. Có thể cảm nhận được, kinh mạch đan điền của nàng đều rất thuần túy, không có dấu vết đã luyện công. Một người có luyện công hay không vẫn có thể nhận ra được. Sau đó Tô An Lâm dùng giám định căn cốt.

“Giám định căn cốt: Căn cốt vô danh hoàn hảo.”

“Thế mà lại là hoàn hảo.”

Đẳng cấp căn cốt chia thành: nát, kém, bình thường, tốt, ưu tú, hoàn hảo, thiên tài! Căn cốt của nàng vậy mà lại là cấp độ hoàn hảo chỉ thua mỗi thiên tài, chẳng trách thanh máu lại cao đến thế. Nhưng độc trên người nàng là chuyện gì nhỉ?

“Ngươi tên gì?”

Tô An Lâm hỏi.

“Từ khi còn nhỏ ta đã không có cha mẹ, lúc đó ta ở Lập Kỳ, mấy người bạn nhỏ đều gọi ta là Vô Danh.”

“Vô Danh à, kể cho ta nghe chuyện của ngươi đi.”

Tô An Lâm nói, hắn có lòng yêu người tài. Người có căn cốt đạt mức hoàn hảo, thật sự rất hiếm. Nếu bối cảnh của nữ tử này đơn giản, tính cách không tệ, hắn có thể cân nhắc thu nhận nàng. Sau đó Vô Danh bắt đầu kể lại nàng là người Lập Kỳ, nhưng không phải bộ lạc của Ô Nhật Kỳ Hàn. Nàng cũng không biết cụ thể là bộ lạc nào, chỉ biết khi nàng sinh ra phụ mẫu đã chết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right