Chương 633: Ta Lập Tức Chuẩn Bị

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 633: Ta Lập Tức Chuẩn Bị

Nàng được một bà lão chăn dê nuôi lớn. Sau đó bộ lạc của họ bị Ô Nhật Kỳ Hàn chiếm lĩnh. Lúc dẫn nàng bỏ trốn, nửa đường bà lão đã qua đời. Sau này nàng trốn đến bộ lạc khác, quen biết rất nhiều bạn nhỏ. Vì sinh tồn nàng và những bạn nhỏ khác ăn gián, thằn lằn thậm chí là những vật có độc như rết, bọ cạp. Nhưng người khác ăn vào đều bị tiêu chảy chỉ mình nàng không sao. Có điều sau khi nàng càng ngày càng lớn, cơ thể cũng xảy ra vấn đề. Trên người bắt đầu nổi bọc mủ, nhất là không thể chạm vào nước. Vừa tiếp xúc với nước, bọc mủ sẽ lớn hơn, một khi vỡ ra sẽ là độc cực mạnh. Từ đó về sau không ai dám đến gần nàng nữa. Nàng cứ vậy lang thang khắp chốn rồi đến Trung Nguyên. Nơi này sắp vào đông, thời tiết rất lạnh cho nên nàng rất muốn đến Trung Nguyên, nghe nói bên đó thời tiết tốt hơn một chút, không quá lạnh.

“Chính là như vậy, bệnh của ta rất sợ nước cũng sợ lạnh.”

Nữ tử run rẩy, nói mãi nói mãi vành mắt nàng ửng đỏ.

“Đây là nguyên nhân ngươi không tắm à.”

Tô An Lâm thở dài.

“Không thể tắm thì thôi, lát nữa ta bảo người lấy cho ngươi một tấm vải sạch, ngươi lau người mình sạch sẽ rồi đổi bộ đồ mới, giảm bớt mùi hôi trên người trước đã.”

Tô An Lâm nói, bảo người bên ngoài bước vào, dặn dò một lúc.

“Vâng, đường chủ, ta lập tức chuẩn bị.”

Thủ hạ gật đầu rồi lui ra ngoài.

“Dù sao ngươi cũng không có chỗ đi, nếu ngươi bằng lòng thì nơi này của ta còn thiếu một thị nữ, ngươi có muốn làm không?”

Tô An Lâm thuận miệng nói.

“Thị nữ?”

Nữ tử kích động, nhưng rất nhanh nàng chần chừ:

“Ta muốn, nhưng độc của ta!”

“Ngươi không cần lo chuyện đó, ra ngoài thu xếp cho mình trước đi.”

“Ừm.”

“Đúng rồi, cái tên Vô Danh này không hợp với ngươi, ta tên Tô An Lâm, nếu sau này ngươi làm thị nữ của ta chúng ta sẽ là người một nhà, ngươi có muốn theo họ của ta không?”

“Người một nhà.”

Nữ tử ngơ ngác nhìn Tô An Lâm, dường như muốn nhớ kỹ dung mạo của hắn.

“Ta...ta đồng ý, tiên sinh, ngươi thật sự chịu xem ta là người nhà sao?”

Người nhà, từ này với nữ tử mà nói xa xôi biết mấy. Tô An Lâm mỉm cười, tuy dung mạo nữ tử xấu xí nhưng có thể nhìn ra nàng rất đơn thuần.

“Ta lừa ngươi làm gì?”

Tô An Lâm đáp.

“Ta đồng ý, ta đồng ý.”

“Ừm, sau này ngươi tên là Tô Mông, ta thấy ngươi luôn che mặt, cứ lấy chữ Mông này đi, ngươi thấy sao?”

“Tô Mông, Tô Mông, được, rất dễ nghe, đa tạ tiên sinh.”

Tô Mông ra sức gật đầu. Sau khi nàng ra ngoài, Tô An Lâm tiếp tục uống canh thịt. Ăn xong, hắn lấy kinh tiên bằng da ra.

“Nữ tử kia là sao hả?”

Tô An Lâm hỏi, kinh tiên bằng da chậm rãi hiện lên hàng chữ.

“Ta tên Tô An Lâm, trên đường trở về ta tình cờ gặp một nữ tử kỳ lạ, nữ tử này không tầm thường, khắp người đều là độc nhưng bản thân nàng lại không sao.”

“Ta đoán có lẽ nàng có thể chất trăm loại độc cũng không xâm nhập được trong truyền thuyết.”

“Loại người này, toàn thân có thể hấp thu các loại kỳ độc rồi dung hòa vào cơ thể, nhưng nàng chưa từng học võ hiển nhiên không biết cách làm sao để khống chế độc tố. Ta thấy mình có thể dạy võ công cho nàng, cũng coi như một việc thiện.”

“Bây giờ nghĩ lại, ta lương thiện biết mấy.”

“Cơ thể trăm loại độc cũng không xâm nhập được! Thì ra là vậy.”

Trước đây Tô An Lâm cũng từng thấy thể chất này trong sách, tương truyền đã lâu rồi chưa xuất hiện.

“Vậy vết đậu khỉ trên mặt và chuyện nàng không thể chạm nước là sao?”

“Tại sao nàng không thể chạm nước? Ta thấy rất lạ nhưng rất nhanh đã nghĩ ra, độc trong cơ thể nàng tích lũy qua từng năm tháng quá nhiều, không thể phát huy! Cho nên ta thấy nếu nàng có thể học võ, thực lực càng mạnh càng có thể áp chế độc tố.”

“Đến khi đó vấn đề đậu khỉ và không thể chạm nước sẽ được giải quyết dễ dàng.”

Không lâu sau, Tô Mông thay đồ xong lại đến đây. Nàng vẫn che mặt như cũ, nhưng trên người không còn mùi hôi nữa.

“Cởi khăn mặt ra để ta xem.”

Tô An Lâm lên tiếng, Tô Mông gật đầu, tháo khăn đen ra. Phần miệng và cằm của nàng cũng là những vết đậu khỉ dày đặc, Tô An Lâm nhìn mà cau mày.

Tô Mông biết bản thân mình rất xấu xí, có đôi khi nàng nhìn ảnh ngược của bản thân ở dưới, cũng bị vẻ ngoài của mình làm cho ghê tởm. Cho nên nàng vội vàng dùng khăn đen che mặt lại, tỏ vẻ xin lỗi nói:

"Xin lỗi, xin lỗi, tại ta quá xấu."

"Ta có thể chữa khỏi những vết đậu đó cho ngươi, có thể cho ngươi tiếp tục uống nước, tắm rửa."

Tô An Lâm đột nhiên nói

"Cái gì? Tiên sinh, ngươi... Ngươi không nói đùa với ta chứ?"

Tô An Lâm nghiêm túc nói:

"Ngươi nhìn xem bộ dáng của ta giống như đang nói đùa sao?"

Tô Mông lắc đầu:

"Vậy ta đây nên làm như thế nào?"

"Luyện công, dùng nội khí của ngươi áp chế độc tố, như vậy có thể giải quyết độc trên người ngươi."

Tô An Lâm nói.

"Vậy ta sẽ luyện công, ta có thể luyện được."

Tô Mông dường như vừa bắt được một cây rơm rạ để cứu mạng, gật đầu liên tục.

Tô An Lâm đi vòng quanh nàng một vòng, nói:

"Cởi áo khoác ra."

Tô Mông gật đầu, cởi áo khoác. Bên trong là một bộ quần áo mới hắn vừa đưa cho nàng, còn có một bộ áo trong màu trắng.

"Ngươi hơi gầy, về sau phải ăn nhiều một chút, hiện tại bắt đầu học đứng tấn đi."

Tô An Lâm lại dựa theo bộ công pháp đầu tiên mà hắn học được, giảng cho nàng nghe một lần, Tô Mông đã nhớ được toàn bộ. Năng lực lĩnh ngộ của nàng không tệ, cũng không cần hỏi han gì nhiều, chỉ dựa theo Tô An Lâm nói, học một lần là đã làm được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right