Chương 639: Đây Chính Là Giang Hồ

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 639: Đây Chính Là Giang Hồ

“Đứng dậy đi.”

Tô An Lâm đỡ nàng đứng dậy và đưa lên lầu.

“Vừa rồi ngươi làm rất tốt, không ngờ tới nước bọt của ngươi lại lợi hại như vậy.”

Tô An Lâm nói.

Tô Mông xấu hổ nói:

“Là vì hắn không đề phòng, nếu hắn đề phòng thì ta nhổ nước bọt cũng vô dụng.”

“Ừm, nghỉ ngơi cho tốt, chỉ cần tích cực tu luyện, ngươi có thể dựa vào chính mình áp chế độc tố. Sau khi áp chế được độc tố có thể tiếp xúc với nước, từ nay về sau sẽ không có ai gọi ngươi là quái vật nữa.”

“Được.”

Một đêm trôi qua.

Sáng sớm hôm sau.

Tô An Lâm rời giường đi xuống lầu, phát hiện Tô Mông đang ngẩn người ngồi một mình trên đất cạnh cửa chính.

Cách đó không xa, tiểu nhị và bà chủ của khách điếm đang chôn thi thể của đám người tối qua.

Xem ra cả hai đều rất mệt vì bận rộn suốt cả đêm.

Nhưng mà động tác cực kỳ thành thạo, hừm, động tác đào đất.

“Chôn nhiều người ở đây như vậy, không sao chứ, sẽ không bị phát hiện chứ?” Tô An Lâm nói.

Đêm hôm qua chết nhiều người như vậy, phía sau nhất định còn có người thân bằng hữu, một số có thể dễ dàng truy ra được đến đây.

Bà chủ cười tủm tỉm nói:

“Không đâu không đâu, người chết chôn ở đây mấy năm rồi…”

Như nghĩ ra điều gì đó, bà ra vội vàng che miệng cười ngại ngùng.

Xem ra phía sau tiểu nhị và bà chủ khách điếm này cũng có điểm đáng nghi.

“Đây chính là giang hồ.”

Tô An Lâm cảm khái.

Đêm qua trời chỉ đổ một trận mưa nhỏ sau đó tạnh hẳn.

Không đọng vũng bùn trên mặt đất, vì vậy sau khi ăn sáng, Tô An Lâm và người của mình lên đường.

Tô Mông ngồi trong xe ngựa với một đống vàng bạc châu báu.

Nhìn thấy nhiều vàng bạc châu báu như vậy, Tô Mông có cảm giác như mình đang nằm mơ.

Nàng không ngờ rằng Tô tiên sinh có nhiều tiền như vậy.

“Ta phải nỗ lực luyện công, tuyệt đối không thể làm Tô tiên sinh thất vọng.”

Tô Mông thầm lẩm bẩm rồi yên lặng tu luyện bên trong.

Nhưng đột nhiên, nàng cảm thấy trong cơ thể sinh ra cái gì đó kỳ lạ, giống như một cơn gió thoảng qua.

Nàng nhớ rõ Tô tiên sinh từng nói qua, đây là khí công.

Nàng vui mừng vén rèm vải, nhảy ra khỏi xe chạy về phía Tô An Lâm.

“Tiên sinh, tiên sinh.”

Tô An Lâm đang thi triển Kim Cương Thiết Cốt Công, nghe được tiếng kêu của Tô Mông thì quay đầu nhìn sang.

Hắn ra hiệu cho đội ngũ tiếp tục đi tới, còn hắn tung người xuống ngựa, vừa kéo ngựa vừa cười nói:

“Thăng cấp rồi sao?”

Kỳ thật không cần Tô Mông nói, Tô An Lâm cũng có thể nhìn ra dựa vào thanh máu trên đỉnh đầu nàng.

Thanh máu lại tăng thêm hai mươi điểm.

Không hổ là người có thiên phú xuất chúng, lợi hại hơn hắn khi trước nhiều.

Tô Mông ngạc nhiên nói:

“Tiên sinh, đúng là ngươi lợi hại thật, bị ngươi nhìn ra rồi.”

Tô An Lâm cũng thổn tức không thôi.

Tô Mông tiến bộ vượt qua dự kiến của hắn.

Chỉ mới luyện công một ngày đã thăng cấp.

“Bây giờ thử áp chế độc tố xem hiệu quả như thế nào?”

Tô Mông sửng sốt, vừa đi vừa vận nội lực trong cơ thể.

Sau một hồi cảm nhận, nội lực của nàng phát hiện ra thứ gì đó không thuộc về nàng.

Những thứ này chiếm giữ tại đan điền của nàng, là một màn sương đen, vô cùng ghê tởm.

“Chắc là cái này.”

Tô Mông trở lại xe ngựa và bắt đầu áp chế luồng độc tố này.

Bất tri bất giác đã trôi qua ba ngày.

Trong ba ngày này, nơi đi qua đều hoang vu hẻo lánh.

Đoàn người cũng ở ngoài trời.

May mắn thay nơi này không có người.

Về phần Tô Mông, tuy rằng nàng chỉ là luyện thể tầng thứ nhất, thực lực tuy yếu nhưng khí tức áp chế được độc tố, mụn nhọt trên người cũng giảm bớt kha khá.

Ít nhất, mùi lạ đã biến mất rồi.

Không còn hở tý là mụn nhọt sẽ đột nhiên nổ tung chảy mủ nữa.

Nhìn thấy vậy, Tô An Lâm cực kỳ vui vẻ.

Điều này cho thấy, Tô Mông không những là thiên phú ưu tú mà còn có khả năng lĩnh hội vô cùng cao.

Cuối cùng cũng tới thị trấn.

Trong thị trấn, Tô An Lâm mua thêm một số ngựa và xe ngựa kéo.

Hắn mua một đống đồ vật này nọ, còn mua không ít thuốc bổ.

“Tô Mông, cái này mua cho ngươi.”

Sau khi mua đủ đồ, Tô An Lâm đưa dược liệu cho Tô Mông:

“Đây là thuốc bổ cho ngươi, ngoan ngoãn uống đi, hy vọng ngươi sẽ đạt được mục tiêu thực lực mạnh hơn.”

Tô Mông hơi bất ngờ.

Nơi này có rất nhiều món ngon, có thịt có cá.

Lúc trước, nàng từng nhìn thấy thịt nhưng đều là nhìn những quý tộc ăn.

Cô chỉ có thể ngửi chút hương thơm từ xa mà thôi.

Nhưng bây giờ, Tô An Lâm cho nàng tất cả.

Nước mắt tràn mi.

Tô An Lâm đối xử với nàng quá tốt.

“Làm sao vậy, còn khóc nữa?”

Tô An Lâm bật cười.

Sau khi tiếp xúc với Tô Mông một thời gian dài, hắn cũng rất thích tiểu cô nương này, khá giống dáng vẻ của muội muội của hắn.

Rất lương thiện, cũng có chút lanh lợi.

“Tiên sinh, ngươi đối với ta rất tốt, làm ta nhớ tới rất nhiều người từng giúp đỡ ta trước đây.”

“Bà nội, Điền thúc thúc, dì Triệu, Ngưu bộ đầu... những người giúp ta đều chết chưa được bao lâu…”

Sắc mặt Tô An Lâm tối sầm xuống.

Người cứu giúp nàng đều chết hết ròio? Điều này có hơi xui nha.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right