Chương 640: Một Cuộc Sống Thoải Mái

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1 lượt đọc

Chương 640: Một Cuộc Sống Thoải Mái

Không biết từ khi nào đoàn người đã đi tới huyện Hợp Thủy.

Lần đầu tiên là hắn trốn từ trấn Hoàng Kê tới đây.

Lúc đó huyện Hợp Thủy này có quỷ, không biết chết hết biết bao nhiêu người.

Sau đó hắn rời khỏi đây, em gái hắn thì ở lại.

Ban đêm, đoàn người tạm thời ở lại huyện Hợp Thủy.

Tuy nhiên, giữa đêm khuya khoắt Tô An Lâm lại mang theo Tô Mông ra ngoài, tiến về Lý gia.

Hiếm lắm mới có dịp đi qua chỗ này, Tô An Lâm tất nhiên phải nhanh chóng đến thăm em gái.

Sở dĩ không chọn ban ngày để đi là vì Tô An Lâm sợ sẽ bị lộ ra dấu chân ngựa, bị người ta chú ý, lại liên luỵ đến người Lý gia.

Ban đêm, bên trong Lý phủ ở vùng nông thôn.

Từ khi giải quyết xong chuyện quỷ ở huyện Hợp Thủy, Lý phủ lại tiếp quản chuyện nhà ở bên trong huyện Hợp Thủy.

Chỉ có điều, chỗ nào cũng chỉ sắp xếp cho một số ít người ở, phần lớn đều ở trong thôn.

Hết cách, sau khi trải qua sinh ly tử biệt, gia chủ Lý Trường Quý cũng nghĩ thông suốt rồi, bình đạm nhàn nhã mới là hạnh phúc.

Với ruộng đồng của bọn hắn cùng với quy mô thương nghiệp trước mắt, như thế đã đủ cho một nhà sống một cuộc sống rất thoải mái về sau.

Đã như vậy thì không cần thiết phải đi tranh giành làm gì.

Không biết sao đêm nay Lý Trường Quý cũng không ngủ được, một mình uống trà trong sân đình.

Bỗng nhiên cảm thấy rất thoã mãn.

Con trai Lý Mạnh thành hôn với Ngưu Tuệ Hồng, hạnh phúc mỹ mãn.

Hai người như keo như sơn, tu võ cùng một chỗ, cùng nhau xuất hành, bây giờ Ngưu Tuệ Hồng cũng mang thai, đúng là không tồi.

Vù. . .

Một ngọn gió thổi tới, Lý Trường Quý vô thức nhìn về phía sau.

Ông ta bị giật nảy mình.

Sau lưng đột nhiên xuất hiện một bóng người.

Vừa định hô to lên thì bóng người đi tới:

"Lý lão gia, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ!"

Người tới chính là Tô An Lâm.

Sau một lát, trong sân, vợ chồng Lý Mạnh và Ngưu Tuệ Hồng, có cả em gái Tô Ngọc Ngọc cũng đến đây.

Một đám người vây quanh ân cần hỏi han Tô An Lâm, hỏi một đống câu.

Tô An Lâm kể chuyện gần đây nhất ra, đám người nghe thấy thì tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

"Tô đại ca, ngươi lợi hại thật, không ngờ đã thành đường chủ của bang Sơn Hải rồi."

Lý Mạnh cảm khái.

Ngưu Tuệ Hồng cũng gật đầu, sờ bụng nói:

"Sư huynh, ta có thai rồi."

"Ha ha, chúc mừng chúc mừng, đến lúc sinh con phải cho người tới gọi ta, ta đến uống rượu mừng với các ngươi."

Tô An Lâm cũng cảm thấy mừng cho Ngưu Tuệ Hồng.

"Nhất định rồi, dù sao cũng may mà có huynh, bọn ta mới quen biết nhau, chờ bảo bảo bọn ta được sinh ra, sư huynh, đến lúc đó huynh đặt tên cho nó nhé?"

Đầu năm nay sẽ phải mời người có thân phận địa vị cao đến đặt tên giùm cho đứa bé.

Điều này khá may mắn, đứa bé sẽ mang ánh sáng của người có địa vị cao này.

"Ta cũng được chọn tên ư?”

"Phải, phải."

Lý Mạnh vội vàng gật đầu.

Mọi người hàn huyên một hồi, Tô An Lâm sờ lên đầu Tô Ngọc Ngọc.

Đã lâu không gặp, Tô Ngọc Ngọc lại cao thêm một cái đầu rồi.

"Ca, lần này ngươi về là tới đón ta sao?"

Tô Ngọc Ngọc có chút mong đợi.

"Bên kia ca còn một số chuyện cần xử lý, chưa đón ngươi được."

Tô Ngọc Ngọc cười nói:

"Không sao, ở đây ta gặp được rất nhiều bạn tốt, thật sự rất vui vẻ."

Trên mặt cô bé tràn đầy nụ cười, chỉ là bên trong ánh mắt hiện ra chút vẻ mong đợi.

Tô An Lâm biết, muội muội vẫn hi vọng có thể đi theo hắn, chỉ tiếc, hắn cũng hết cách rồi, quá nhiều cường địch muốn đối đầu với mình, chỉ đành để muội muội ở đây thôi.

"Này, sư huynh, cô bé này là ai vậy?"

Lúc này, Ngưu Tuệ Hồng phát hiện ra núp sau bóng lưng Tô An Lâm là một cô gái toàn thân được phủ một bộ đồ màu đen.

Thấp hơn Tô Ngọc Ngọc rất nhiều, mặt bị vải đen che kín, chỉ lộ ra một cặp mắt trong suốt.

Tô An Lâm giới thiệu sơ qua về Tô Mông, cuối cùng nói:

“Giờ ta mang theo nàng để dạy nó một chút võ công, thuận tiện thanh trừ hết độc tố trên người luôn."

"Sư huynh cao thượng quá nhỉ."

Ngưu Tuệ Hồng cảm khái, sư huynh vẫn tốt bụng như trước đây.

Hàn huyên trọn vẹn hơn một canh giờ, cuối cùng, Tô An Lâm kiểm tra thử tiến độ luyện công của Tô Ngọc Ngọc.

Hắn có hơi thất vọng, Tô Ngọc Ngọc không tiến triển chút nào.

Thiên phú thật sự quá kém,

Có thể kiếp này chỉ dừng bước tại đây.

Dù là hắn, cũng không có cách nào thay đổi được.

Tô Ngọc Ngọc cũng biết nội tình của mình kém nên cười nói:

"Ca, ta không sao đâu."

Cuối cùng, Tô An Lâm để lại một chút ngân phiếu cho và một vài thiên tài địa bảo cho cô bé.

"Ngươi phải đi sao?"

Nhìn thấy Tô An Lâm đứng dậy, Tô Ngọc Ngọc nói.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right