Chương 647: Ta Thì Chưa Chắc
Tô An Lâm cười nói:
“Có phải vì thế nên Dương Hắc mới thích ngươi không?”
“Không phải, không phải, ngươi đừng có nói linh tinh.”
Câu nói của hắn ấy thế mà khiến Trần Như Huyên ngượng chín người.
Trần Như Huyên nói tiếp:
“Thật ra hắn không thích ta thật, trước đây ta cũng đã nói rồi, ta có thể chất kia mà, ta nào biết đâu, sau đó hắn cứ nhìn ta chằm chằm. Vì thế ta đoán, liệu có phải do thể chất của ta không? Luyện dược sư như hắn thông thường sẽ có khả năng quan sát đặc biệt, dễ dàng nhìn ra được thể chất của người khác.”
“Vậy sao.”
Tô An Lâm nhíu mày.
“Ừm.”
Trần Như Huyên cắn một viên kẹo hồ lô, nhồm nhoàm nói:
“Dù sao ta cũng không quan tâm, cha ta nói, nếu sự việc cứ rối loạn như thế nữa thì hắn định dẫn một bộ phận người nhà rời đi, về phần ta và mấy đứa bé thì chuẩn bị đi tu hành ở núi Ngũ Hành.”
“Nơi đó là nơi nào?”
Tô An Lâm tò mò.
“Núi Ngũ Hành ấy à, là một môn phái gọi là Ngũ Hành Phái, đó là đại tông môn đấy, ngươi là đường chủ của Sơn Hải Bang thế mà không biết sao?”
Tô An Lâm lắc đầu:
“Ta không biết, chưa từng nghe qua, ngươi nói cho ta biết đi.”
“Đại Hạ chúng ta có rất nhiều thế lực của các môn phái, các gia tộc, nhưng đa số chỉ là thế lực ở thế tục thôi, những thế lực thật sự lợi hại là những môn phái lớn truyền thừa lâu năm cùng với những thế lực gia tộc lâu đời. Nghe đâu Ngũ Hành Phái là môn phái truyền thừa hơn hai nghìn năm rồi. Trong môn phái là những cường giả vượt trên Nội Khí tầng chín!”
“Trên Nội Khí, vậy là cảnh giới Khí Cảm.”
Tô An Lâm nói.
“Đúng vậy, chính là Khí Cảm, nghe nói khi đạt đến cảnh giới Khí Cảm, nếu có phương pháp thì có thể thành tiên!”
“Thành tiên.”
Tô An Lâm vô thức ngẩng đầu lên:
“Ngươi định nói là rời khỏi thế giới này à?”
“Rời khỏi thế giới này?”
“Ừ, đi đến tiên giới, chẳng phải là lên trời sao?”
Tô An Lâm nhớ đến một vài quyển sách mình từng đọc trước đây, khi thực lực của tu luyện giả đạt đến mức nhất định thì sẽ phi thăng, đi đến nơi cấp bậc cao hơn.
Hắn cho rằng nơi này cũng như vậy.
Nhưng Trần Như Huyên lắc đầu, nói:
“Không phải lên trời, cha ta nói, những môn phái truyền thừa lâu đời chẳng qua là có phương pháp, sắp xếp đệ tử thành tiên, hình như là dì đến hòn đảo nhỏ nào đó ở bên ngoài, cụ thể thì ta cũng không rõ.”
“Vậy các ngươi đều phải đi à?”
Tô An Lâm hỏi.
“Ta thì chưa chắc.”
Trần Như Huyên lặng lẽ nhìn Tô An Lâm, mặt đỏ au:
“Nếu như, nếu như ta có chuyện gì khác, ví dụ như kết hôn, thì ta....Ta sẽ ở lại.”
Nhìn ánh mắt của Trần Như Huyên, giờ khắc này, Tô An Lâm cảm thấy trái tim mình hơi rung động.
“Ngươi đang ám chỉ ta đấy à?”
Tô An Lâm nói thẳng.
Trần Như Huyên phồng má:
“Ám chỉ ngươi cái gì, ngươi nghĩ hay nhỉ.”
“Ha ha, ăn sạch rồi lại không nhận, lần trước ai nói với ta rằng thích ta là phúc phận của ta, dù sao biển người mênh mông, chỉ có ta mới vừa ý ngươi, ngươi tự giải quyết, nghĩ cách thích ta, đừng có làm việc ngu ngốc.”
Tô An Lâm trêu chọc, hắn phát hiện trêu cô nàng này rất thú vị.
“Ta nói đùa thôi, nói đùa thôi ngươi hiểu không hả, ngươi lớn như vậy rồi mà không biết đùa à.”
Trần Như Huyên nhất quyết không thừa nhận.
Tô An Lâm lắc đầu cười:
“Thế Ngũ Hành Phái ta có đi được không?”
“Việc này ta cũng không biết, dạo gần đây cha ta cũng mới quen một trưởng lão bên đó, có duyên gặp một lần, bởi vì từng giúp nàng nên nói với hắn là vài ngày sau sẽ đến nhà ta, xem tư chất của đám huynh đệ tỷ muội bọn ta thế nào.”
Trần Như Huyên nói:
“Đúng rồi, đến lúc đó ngươi đến nhà ta là được rồi mà. Nếu ta được chọn, ngươi cũng được chọn, thế thì chúng ta sắp xếp hành lý rồi cùng đi, coi như có bạn có bè.”
Nghe vậy, trong lòng Tô An Lâm bỗng trở nên buồn bã.
Tu tiên, trước kia hắn không quan tâm đến chuyện tu luyện thành tiên.
Nhưng hiện giờ, hắn đã trải qua nhiều sinh ly tử biệt, bỗng nhiên cũng sinh ra chút chờ mong.
Con người dù lợi hại đến mấy thì tuổi thọ chung quy cũng có hạn, nếu có cơ hội tu tiên, hắn cũng có thể suy xét.
“Được!”
Nghĩ vậy, Tô An Lâm gật đầu đồng ý.
Hắn nghĩ, đến lúc đó bảo muội muội đến xem thử.
“Được rồi, trở về ta sẽ nói với cha, ngươi lại nợ ta thêm lần nữa.”
Trần Như Huyên cười hì hì.
Tô An Lâm nguýt nàng:
“Ta vừa mới cứu ngươi đấy.”
“Tên đó cũng muốn đối phó ngươi mà, vì thế ngươi coi như tự vệ thôi.”
Trần Như Huyên cãi cùn.
“Ớ, sao ngươi không ăn. Kẹo hồ lô này ngọt lắm.”
Trần Như Huyên ngậm kẹo hồ lô, nói.
“Ực!”
Nhìn Trần Như Huyên ngậm kẹo, Tô An Lâm không kiềm chế được mà nuốt nước bọt.
Tuy Tô An Lâm không thích ăn đồ ngọt, nhưng thấy Trần Như Huyên nhìn mình chằm chằm, hắn vẫn cắn một miếng.
Trái cây bọc trong lớp đường không phải là quả sơn tra, mà là loại quả khác, chua chua ngọt ngọt, rất ngon.
“Dù sao cũng đang rảnh, chúng ta đi lên đằng kia xem người ta câu cá đi.”
Trần Như Huyên đề nghị.