Chương 648: Theo Dõi

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 648: Theo Dõi

“Được.”

Tô An Lâm cũng không vội, hắn còn muốn hỏi thêm về Ngũ Hành Phái.

Hai người đi ra khỏi chợ, người đi lại trên đường ít hơn hẳn.

Tô An Lâm nhìn xung quanh, bỗng phát hiện ra sự bất thường.

Đằng trước và phía sau bỗng xuất hiện hai người già.

Hai người này một nam một nữ, đều chống gậy gỗ màu đen, thoạt nhìn vô cùng gầy yếu.

Thế nhưng, thanh máu trên đầu bọn họ không lừa được Tô An Lâm.

Thanh máu của ông lão: 398.

Thanh máu của bà lão: 390.

Nếu thanh máu có thể đạt đến mức độ này mà không dùng thiên tài địa bảo bồi bổ, vậy thì chứng tỏ thực lực nhất định từ Nội Khí tầng năm trở lên!

Tô An Lâm lập tức dừng lại, kéo Trần Như Huyên.

“Làm sao thế?”

Trần Như Huyên ngượng ngùng.

Nàng cho rằng Tô An Lâm muốn nắm tay nàng.

Cái tên Tô An Lâm này, to gan lớn mật quá, trước mặt mọi người sao lại không biết xấu hổ thế chứ?

Ở nơi đông người thế này mà hắn còn dám làm vậy, nếu chỉ có hai người, có khi Tô An Lâm ăn sạch nàng luôn ấy chứ.

Trần Như Huyên run bần bật.

Nhưng ngay sau đó nàng phát hiện Tô An Lâm không định làm thế.

Tô An Lâm mấp máy môi:

“Có người theo dõi chúng ta, lát nữa ngươi chạy ngay vào trong quán trọ trốn đi.”

Trần Như Huyên giật mình, có người?

Vèo, vèo!

Đột nhiên, ông lão và bà lão đứng ở hai phía mở miệng ra, hắc châm bay ra, nhắm thẳng về phía Tô An Lâm.

Toàn thân Tô An Lâm tỏa ra kim quang.

Keng keng, hắc châm rơi xuống đất.

Hai người kia không thèm để tâm, trái lại còn cười khặc khặc.

“Tô đường chủ quả là danh bất hư truyền, chỉ nhờ vào công pháp phòng ngự mà đã có thể phá giải Hắc Châm Công Pháp của bọn ta, lợi hại, lợi hại!”

Người nói chuyện là bà lão phía sau, bà ta ngẩng đầu, để lộ gương mặt nhăn nheo.

Nếu không phải thanh máu cực dày thì từ cách ăn mặc của bà ta, Tô An Lâm sẽ ngỡ rằng đây chỉ là một bà lão hiền hậu.

“Mục tiêu của các ngươi là ta?”

Tô An Lâm ngờ vực.

“Bọn ta là Hắc Sát nhị lão, không biết ngươi từng nghe qua chưa.”

Tô An Lâm lắc đầu, hắn mới bước chân vào giang hồ chưa lâu, không biết những cao thủ lâu năm.

Nhưng Trần Như Huyên hiểu biết về phương diện này.

“Hắc Sát nhị lão cũng là người của đảo Ác Nhân.”

Trần Như Huyên cau mày, sau đó nàng hạ giọng, dùng âm lượng chỉ có Tô An Lâm mới nghe thấy nói với hắn:

“Lẽ nào là đến để báo thù cho Dương Hắc?”

Tô An Lâm cũng không biết bọn họ đến đây để làm gì.

Nhưng câu nói tiếp theo của hai người này khiến Tô An Lâm biết mục đích của bọn họ.

“Tiểu tử, ta thấy ngươi có thể đi đến bước này cũng không dễ, ngươi đi đi, mục tiêu của bọn ta là tiểu cô nương này.”

Ông lão chống gậy bước từng bước lại gần, nở nụ cười.

Bà lão cũng gật đầu:

“Tiểu cô nương, hiếm thấy ngươi ra ngoài một mình, ha ha, nếu Dương Hắc đi theo thì chúng ta không tiện ra tay.”

“Muốn bắt Trần Như Huyên? Vì sao, cho ta một lý do, ta mới có thể đi được, đúng không?”

Tô An Lâm liếc Trần Như Huyên, nói.

“Cũng được thôi, bọn ta nghe Dương Hắc nói, tiểu cô nương này là ngũ hành linh thể!”

Ông lão liếm môi, cười khà khà.

Tô An Lâm gãi đầu:

“Ngũ hành linh thể là gì?”

Bà lão vung tay lên, không vui ra mặt:

“Câu hỏi của ngươi hơi bị nhiều đấy, cút ngay đi.”

Hiển nhiên bọn họ không biết Dương Hắc đã chết trong tay Tô An Lâm, bằng không sẽ không dám tỏ thái độ như thế này.

Tô An Lâm khẽ cau mày:

“Cút? Ngươi giở thái độ gì đấy, còn chưa nói rõ mà đã bảo ta cút à?”

“Tiểu tử, ngươi dám đùa giỡn bọn ta?”

Thấy Tô An Lâm không định đi, ông lão gõ mạnh gậy chống xuống đất.

“Rắc!”

Mặt đất nứt ra ngay tức thì.

Khe nứt nhanh chóng lan rộng, vậy mà lại di chuyển về phía mặt đất dưới chân Tô An Lâm.

“Ngươi tránh ra trước đi.”

Tô An Lâm đẩy một cái, Trần Như Huyên lập tức bị đẩy mạnh ra ngoài.

Ngay sau đó, Tô An Lâm giơ một chân giẫm lên khe hở trên mặt đất.

Rầm!

Mặt đất nổ tung, một luồng sức mạnh bật ngược lại.

Sắc mặt ông lão thay đổi, vội vàng ngăn cản, cây gậy rong tay lại chấn động, lực lượng bột phát.

Nhưng đột nhiên, Tô An Lâm xuất hiện trước mặt ông ta.

“Chát”, hắn cho ông lão một bạt tai.

Khuôn mặt ông ta biến dạng ngay tức thì, thậm chí còn bay mất mấy chiếc răng ố vàng.

“Á!”

Bà lão hét lên chói tai, ý đồ cứu ông lão.

Bà ta nhảy lên, khuôn mặt dữ tợn khủng khiếp khó nói nên lời.

Cùng lúc đó, một làn sương tím thình lình tràn ra từ người bà ta.

Làn sương này giống như lớp áo giáp bao bọc toàn thân bà ta, hơn nữa còn định trùm lên cơ thể của ông lão.

‘Chắc là một phương pháp phòng hộ nào đó.’

Tô An Lâm trầm ngâm, hai tay hắn làm động tác vồ, ngay lập tức nắm đầu ông lão.

“Xoẹt!”

Một đốm lửa phát ra từ làn sương, ngăn cản thế công của hắn.

Nhưng hiển nhiên bà lão tung ra chiêu này cũng không dễ dàng gì.

Khi đòn tấn công của Tô An Lâm ập xuống, bà lão kêu lên đau đớn, khuôn mặt tràn đầy vẻ hoảng sợ.

Tiểu tử này, không ngờ đòn tấn công của hắn lại mạnh đến vậy.