Chương 649: Không Thể Trốn Thoát

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 649: Không Thể Trốn Thoát

Tô An Lâm cười khẩy:

“Tấn công làn sương thì ngươi cũng sẽ bị ảnh hưởng đúng không, đã vậy thì!”

Hai tay hắn đập không ngừng!

“Rầm, rầm, rầm…”

“Phụt!”

Mắt bà lão lồi ra, bà ta bỗng quát:

“Lão già, ngươi còn không ra tay thì ta không cầm cự được nữa.”

Ông lão cắn răng, bây giờ ông ta không dám khinh suất khi đối đãi với Tô An Lâm.

Cơ bắp của ông ta phồng lên đến mức tận cùng, cơ thể cũng tản ra một làn sương màu tím.

Chỉ có điều làn sương tím của ông ta lại tạo thành một tấm lưới lớn màu tím, lao về phía Tô An Lâm.

Tấm lưới tím che trời lấp đất, cuối cùng dung hợp với làn sương của bà lão.

Tô An Lâm nắm hai tay thành nắm đấm, tung một quyền.

Khí tức khủng khiếp va vào nhau, trong nháy mắt xông thẳng lên trời, đan xen giống như lốc xoáy.

Tuy quyền phong của Tô An Lâm rất mạnh, nhưng lại bị một tấm lưới lớn do sương vù màu tím tạo thành bọc lại, sau đó tan biến.

Con ngươi của Tô An Lâm co lại, tấm lưới này có gì đó rất quái lạ

“Hahaha, tiểu tử, bị lưới của ta bắt lại thì dù ngươi có là Đại La Kim Tiên cũng không trốn thoát được đâu!”

Ông lão và bà lão đã lùi ra một khoảng, không ngừng cười lạnh khi nhìn Tô An Lâm bị bao vây trong trận. Tô An Lâm quan sát xung quanh, lưới lớn màu tím toát ra sức mạnh hùng vĩ, sức mạnh này không hề ngang ngược, trái lại vô cùng nhu hòa. Nhưng vì quá mức nhu hòa mới khiến hắn khó lòng tấn công. Dù hắn vung đòn tấn công mạnh đến mấy qua đó, tấm lưới lớn màu tím kia cũng như kẹo bông gòn, tùy ý thay hình đổi dạng nhưng vẫn không bị đánh nát. Chính vì thế sức mạnh ngang ngược chẳng thể làm rách lưới lớn.

“Tiểu tử cứ chậm rãi hao phí đi, chờ ngươi phí hết sức, ta sẽ từ từ giết ngươi.”

Ông lão cười lớn, vô cùng hưng phấn. Lúc này, trên đường lớn cách đó không xa, đã có rất đông người vây lại. Nhóm người mồm năm miệng mười, nhìn cảnh tượng này với vẻ khó tin.

“Người trẻ tuổi kia là ai?”

“Hình như là Tô đường chủ, người của bang Sơn Hải.”

“Cái gì, là đường chủ đó à.”

“Hai người kia vừa nãy tự xưng là Hắc Sát nhị lão gì đó!”

“A, là bọn họ! Hắc Sát nhị lão này ở đảo Ác Nhân, chẳng phải thứ tốt lành gì.”

“Còn không phải sao, lần này hình như vừa đến đã muốn giết Tô đường chủ, nhìn tình hình này Tô đường chủ lành ít dữ nhiều.”

“Chúng ta mau đến sơn trang Hiếu Phong, bẩm báo trang chủ.”

Người ở đây đều phục vụ cho sơn trang Hiếu Phong. Họ biết ai là kẻ thù, ai là bạn. Không ít người rời khỏi đây ngay để bẩm báo mà trong khách điếm cạnh bên, Trần Như Huyên cắn răng, lẩm bẩm:

“Tô An Lâm, ngươi nhất định phải kiên trì đấy.”

Bây giờ Tô An Lâm đang kiên trì, lưới lớn màu tím lại lần nữa nhỏ hơn vài phần. Vừa nãy hắn lại tung ra mấy chưởng, thậm chí cũng đã rút đao bên thắt lưng ra, nhưng vẫn vô ích! Lưới lớn màu tím này thật sự quá dẻo dai.

“Phù...bình tĩnh! Ta không thể tiếp tục hao phí sức lực như vậy nữa, bọn họ rõ ràng muốn vây mình! Nếu đã thế mình phải cố chịu trước đã.”

Tô An Lâm thầm nói, lưới lớn màu tím của đối phương rất khó dây dưa, nhưng cũng hao tốn rất lớn. Tô An Lâm tin cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì đối phương cũng là người không kiên trì nổi trước. Nghĩ như vậy, hắn rút sức mạnh đi hơn phân nửa, bắt đầu dùng những chiêu thức khác, muốn thử xem làm sao để giải quyết lưới lớn.

“Thiên thủ quyền!”

“Thôi bối chưởng!”

“Toái y chưởng!”

Đột nhiên sau khi vung toái y chưởng ra, trước mặt như xuất hiện một bàn tay khổng lồ, nhẹ nhàng mà dễ dàng xé mở lưới lớn trước mặt.

“Xoẹt...”

Lưới lớn chớp mắt vỡ vụn.

“Phụt!!”

Ông lão hộc máu, sắc mặt trắng bệch:

“Sao lại có thể?”

Bà lão cũng không dễ chịu, khẽ rên một tiếng, loạng choạng lùi về sau mấy bước.

“Sao lưới lớn lại bị xé mở được chứ.”

Hai người như gặp ma, tràn ngập vẻ khó tin. Phải biết lưới lớn này của họ đã từng nhốt được cao thủ nội khí tầng chín. Cao thủ kia bị nhốt suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng kiệt sức mà chết. Lần đó hai người thắng lớn, trở thành nhân vật lớn số một số hai trên đảo Ác Nhân, không ai không biết. Nhưng bây giờ lại không nhốt nổi một người trẻ tuổi. Tô An Lâm nhìn tay mình, rồi lại quan sát lưới lớn màu tím đang dần dần ngưng tụ thành hình, giờ phút này hắn đã hiểu ra.

“Hahaha, ta hiểu rồi, ta biết phải làm sao để đối phó với lưới lớn này rồi!”

Chớp mắt Tô An Lâm như được khai sáng. Đúng vậy, lưới lớn này tương tự như trang bị phòng ngự có tính bền dẻo rất mạnh. Trên thực tế lại không hề rắn chắc đến vậy, chỉ vì bền dẻo nên mới khó đối phó. Vậy thì cứ dùng toái y chưởng, trực tiếp xé mở lưới lớn là được. Toái y chưởng này vốn chỉ dùng để xé nát trang bị, gần đây do sức tấn công tăng lên, đã lâu Tô An Lâm không dùng đến nó, hắn không ngờ toái y chưởng bình thường không có gì đặc biệt lại có thể dùng được ở đây.