Chương 652: Hy Vọng

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 652: Hy Vọng

"Triệu ca, có phải bang chủ chúng ta có ý kiến gì với Tô đường chủ không? Vì sao cứ nhất định phải đối phó với Tô đường chủ?"

Một hán tử hói đầu bên cạnh Triệu Kỳ nhíu mày hỏi.

"Lão Vu, ngươi cũng quen ta lâu rồi, chắc phải biết quy củ, không nên hỏi những điều không nên hỏi!"

"Triệu ca, ta sai rồi, nhưng mà ta chỉ khó hiểu, gần đây bang chủ có chút...Nói như thế nào đây, không giống trước kia lắm!"

"Lão Vu, ngươi lại nói bậy!"

"Xin lỗi xin lỗi, ta sẽ lập tức câm miệng."

Lão Vu vội ngậm miệng, có chút e ngại nói.

Mặc dù lão Vu không nói nữa, nhưng mà trong lòng Triệu Kỳ cũng rất lo lắng.

Hắn cảm thấy bang chủ quá lo ngại Tô An Lâm rồi.

Hắn từng tiếp xúc với Tô An Lâm, mặc dù người này cóthực lực mạnh, nhưng tính cách cũng không hề ngang ngược càn rỡ.

Hắn còn cảm thấy Tô An Lâm cực kỳ dễ tiếp xúc.

Ví dụ như vợ chồng Quách Chấn Đào và Tô Mai nâng hắn lên làm đường chủ đi.

Sau khi Tô An Lâm nắm quyền lớn lại càng thêm tôn trọng hai người, đây là điều mà mọi người đều biết.

Cho nên hắn cảm thấy không cần thiết phải làm như thế với Tô An Lâm.

Đáng tiếc, trước đó hắn đã từng nhắc nhở bang chủ.

Nhưng bang chủ căn bản không thèm nghe.

"Haiz, hi vọng bang chủ đúng đi."

Triệu Kỳ lắc đầu, trong lòng có dự cảm không tốt.

Trên thực tế gần đây hắn cũng cảm thấy tính cách của bang chủ thay đổi rất nhiều.

Lúc trước có rất nhiều chuyện đều bàn bạc trước với hắn, nhưng bây giờ lại không.

Hơn nữa bang chủ không hề quan tâm đến thiếp thất, lúc nào cũng đi ngủ một mình.

Thỉnh thoảng hắn cũng nghe phu nhân nói đã lâu rồi bang chủ không đến tìm đám thiếp thất.

Bọn họ đều thấy rất khó hiểu, chẳng lẽ bang chủ lại có người phụ nữ khác bên ngoài?

Hắn là phụ tá đắc lực mà bang chủ tín nhiệm nhất, hắn biết bang chủ không có người phụ nữ nào cả.

"Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

Hắn không nghĩ ra, chỉ có thể đi ra ngoài, chuẩn bị đi tìm Tô An Lâm rồi tính sau.

Nhưng không ngờ vừa mới tới cửa, cửa lớn đã bị đá tung, một tên gác cửa bay ra, đập mạnh vào người Triệu Kỳ.

Triệu Kỳ hơi biến sắc, vung tay ra bắt lấy người bay tới.

"Tiểu Lý, đã xảy ra chuyện gì?"

Triệu Kỳ liếc Tiểu Lý ở cửa, cả giận nói.

Tiểu Lý ôm ngực, trong miệng tràn ra máu tươi:

"Không...Không xong rồi, Tô An Lâm đánh tới rồi."

"Cái gì!"

Triệu Kỳ thay đổi sắc mặt.

Bọn họ còn chưa đến đánh đâu, vậy mà Tô An Lâm đã đến trước.

"Có bao nhiêu người?"

"Chỉ có một mình hắn."

Một giây sau liền thấy Tô An Lâm chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi đến.

"Triệu Kỳ!"

"Tô An Lâm, ngươi thật to gan, thế mà lại dám ra tay ở chỗ này, ngươi muốn tạo phản sao?"

"Ta không muốn tạo phản, nhưng lại có người muốn ép ta tạo phản."

Tô An Lâm bình tĩnh nói, liếc sang phía này một chút:

"Lý Khánh Sơn đâu."

"Tên của bang chủ mà ngươi cũng có thể gọi sao?"

Triệu Kỳ nổi giận, đưa tay nắm chặt đại đao bên hông.

"Triệu Kỳ, ta biết ngươi trung thành, nhưng ta lo lắng người mà ngươi trung thành có vấn đề, có lẽ Lý Khánh Sơn đã không phải là Lý Khánh Sơn trước kia rồi."

Triệu Kỳ nhíu mày:

"Ngươi có ý gì?"

"Chỉ sợ Lý Khánh Sơn đã sớm chết, Lý Khánh Sơn bây giờ chỉ là một cái túi da!"

Tô An Lâm quát.

Thật ra lần trước lúc hắn giết phó bang chủ Mã Minh Sơn, Trường Bì Tiên Kinh đã nhắc nhở hắn rồi.

Chỉ là khi đó nghĩ đến thực lực của Lý Khánh Sơn không đơn giản, hơn nữa đối đầu với toàn bộ bang phái cũng không phải ý kiến sáng suốt, cho nên hắn mới lựa chọn lặng im.

Nhưng bây giờ, hắn trở về từ thành Biên Lương, thực lực tăng vọt, đã không cần phải giấu diếm nữa.

Lời nói của Tô An Lâm khiến Triệu Kỳ đầu tiên là cảm thấy không có khả năng.

Hắn đã đi theo Lý Khánh Sơn cả một đời, biết rõ thực lực của hắn.

Mặt ngoài, thực lực của hắn ở Nội Khí tầng sáu, nhưng khi đối mặt với cao thủ tầng tám cũng có thể đánh một trận, đối mặt với cao thủ tầng chín cũng có thể ung dung rút lui.

Đây chính là bản lĩnh của hắn, nếu không làm sao có thể lãnh đạo bang phái lớn như thế được.

"Ngươi không tin?"

Tô An Lâm cười:

"Ngươi đi theo Lý Khánh Sơn nhiều năm, hẳn phải biết hắn như thế nào, cho dù Lý Khánh Sơn cảm thấy không khống chế được ta, nhưng lấy tính cách của hắn, hắn sẽ không thật sự ra tay với ta, vậy mà dạo này thì sao, hắn đã phái người đến đánh lén ta mấy lần rồi, ngươi cảm thấy bình thường sao?"

Triệu Kỳ cũng cảm thấy không bình thường, nhưng vẫn nói:

"Ngươi muốn ly gián chúng ta?"

"Lấy thực lực của ngươi, ngươi cảm thấy ta cần quan tâm đến việc ngươi đứng ở bên nào sao?"

Tô An Lâm cực kỳ không nể mặt mũi nói.

Triệu Kỳ nhíu mày:

"Ăn nói ngông cuồng!"

Hắn cắn răng một cái, nắm hai tay lại, nội khí cả người bộc phát.

"A...!"

Một giây sau, Triệu Kỳ quay đầu bước đi.

Tô An Lâm:

"..."

Tình huống gì đây, chạy?

Còn tưởng hắn muốn đánh với mình một trận chứ, ai ngờ lại chạy mất.