Chương 653: Không Biết Tự Lượng Sức
Hắn nhìn Tiểu Lý và lão Vu vẫn còn đang ngơ ngác, thản nhiên nói:
"Các ngươi muốn đánh với ta một trận?"
Tiểu Lý ôm ngực, trợn trắng mắt lên, ngã xuống đất không nhúc nhích.
Lão Vu sửng sốt một chút, cũng trợn trắng mắt lên, không nhúc nhích.
Đúng là biết giả vờ.
Tô An Lâm lắc đầu, không để ý đến đám lâu la này nữa mà chắp hai tay sau lưng, đi thẳng vào bên trong.
Triệu Kỳ hành động rất nhanh, trong mắt toàn vẻ lạnh lùng.
Hắn không ngu ngốc, biết lấy thực lực của mình thì không phải là đối thủ của Tô An Lâm.
Cho nên hắn mới vội chạy vào trong sân, kỳ quái là hắn lại cảm nhận được một loại khí tức lạnh lẽo ở chỗ này.
"Có chuyện gì xảy ra vậy?"
Hắn không kịp nghĩ nhiều, bởi vì giọng nói của Lý Khánh Sơn đã truyền đến từ trong sân:
"Triệu Kỳ, vội hấp tấp làm cái gì thế?"
Triệu Kỳ đẩy cửa đi vào, năm cao thủ vừa rồi đang định rời đi, không hẹn mà cùng nhìn thấy hắn.
"Tên nhóc Tô An Lâm kia đánh tới, chỉ có một mình."
Triệu Kỳ nói.
"Đánh tới? Ha ha ha!"
Người đàn ông mặc đạo bào cười.
Thanh niên áo trắng của Hắc Kiếm sơn trang cũng khẽ lắc đầu:
"Ta đã thấy nhiều người không biết tự lượng sức mình, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy người không biết tự lượng sức mình đến thế."
Khóe miệng hai ni cô chảy ra chất dịch màu trắng dinh dính, vừa nói chuyện, chất dịch vừa chuyển động trong miệng.
Hai người đồng thanh nói:
"Nếu đã tới, vậy chúng ta sẽ giết ngay ở chỗ này."
"Cũng được, người cuối cùng có thể lấy đầu hắn, nhân sâm ngàn năm sẽ thuộc về người đó."
Thanh niên áo trắng thản nhiên nói.
Triệu Kỳ cúi đầu, nhưng lại liếc thấy trên người Lý Khánh Sơn có một làn khói đen như có như không.
Điều này khiến trong lòng hắn run lên, cảm giác không thích hợp.
Hắn không kìm lòng được nhớ tới lời Tô An Lâm vừa nói, bang chủ có vấn đề.
"Chẳng lẽ có vấn đề thật?"
Không kịp nghĩ nhiều, hắn chú ý tới năm cao thủ đã rời khỏi nơi này.
"Triệu Kỳ, ngươi đi theo ta cũng lâu rồi nhỉ?"
Sau khi đám người rời đi, Lý Khánh Sơn đi đến bên cạnh Triệu Kỳ, bình tĩnh nói.
Triệu Kỳ gật đầu:
"Đúng vậy bang chủ."
"Vậy vừa rồi ngươi nhìn thấy Tô An Lâm, vì sao không ra tay, có phải ngươi cảm thấy ta sẽ thua không?"
"Không phải, ta biết rõ mình không phải đối thủ của Tô An Lâm, cho nên mới đi bẩm báo với bang chủ trước, để bang chủ tranh thủ thời gian!"
"Thật sao?"
Lý Khánh Sơn mở to hai mắt nhìn chằm chằm Triệu Kỳ.
Triệu Kỳ không dám đối mặt, nghi ngờ trong lòng càng sâu hơn.
Hắn có cảm giác như bị hung thú để mắt tới, hắn gần như có thể xác định, bang chủ trước mặt không phải là hắn trước kia.
Hắn không dám nhiều lời, cúi đầu thấp hơn:
"Bang chủ, vậy ta thay ngươi đi nhìn chằm chằm Tô An Lâm nhé?"
"Không cần, năm người kia đã đi đối phó rồi."
Triệu Kỳ hiểu ra, năm người mà Lý Khánh Sơn nói là năm người vừa rồi.
Tỷ muội Tri Chu ni cô, hai đạo sĩ đảo Ác Nhân và Bạch Y công tử của Hắc Kiếm sơn trang.
"Đi xuống đi, lát nữa hãy mang thi thể của Tô An Lâm tới cho ta."
"Vâng!"
Triệu Kỳ lui xuống.
Sau khi Triệu Kỳ rời đi, Lý Khánh Sơn vặn vẹo uốn éo đầu, hai mắt của hắn bỗng nhiên biến thành màu đen kịt, vô cùng quỷ dị!
...
Tô An Lâm đang ở trong nội viện, rất nhanh đã nhìn thấy một hạ nhân.
Người này nhìn thấy Tô An Lâm xông tới, vội quay đầu chạy trốn.
Tô An Lâm tiện tay lao đến, túm lấy cổ của hắn:
"Muốn sống thì nói cho ta, Lý Khánh Sơn đang ở đâu?"
"Đừng giết ta, đừng giết ta, ta nói, bang chủ đang ở..."
Hắn còn chưa dứt lời, vèo!
Một luồng ánh sáng màu đen phóng tới.
Cơ thể người này lập tức nổ tung, chỉ còn lại một cái đầu bị Tô An Lâm nắm lấy.
"Ha ha..."
Hai người mặc đạo bào đứng dưới cây cách đó không xa, lạnh lùng mỉm cười.
Tô An Lâm ngây ngẩn, tiện tay ném đầu lâu đi, lau máu trên mặt:
"Ta không thích lúc mình đang làm việc mà lại có người đến quấy rầy!"
"Loại kiến cỏ tầm thường, học được một chút bản lĩnh là đã hếch mũi lên tận trời rồi sao?"
Đạo sĩ dáng cao cầm phất trần trong tay, chỉ vào Tô An Lâm:
"Xem ra sư huynh ta không dạy cho ngươi một bài học rồi, lại để ngươi to gan như thế."
"Sư huynh của ngươi? Là ai?"
"Dương Hắc, ha ha ha, gần đây sư huynh ta để mắt tới Trần Như Huyên, không phải ngươi vừa mới đi sao, không gặp được người nào chứ, đợi đến khi gặp rồi, ngươi sẽ biết hắn kinh khủng thế nào!"
Hai người này đều nở nụ cười quỷ quyệt, dường như vô cùng tự tin với thực lực của Dương Hắc.
Tô An Lâm bó tay rồi.
"Dương Hắc là sư huynh của các ngươi, nói như vậy, thực lực của các ngươi không bằng hắn?"
"Nói nhảm."
"Ngươi hỏi cái này làm cái gì?"
Tô An Lâm cười.
Khó trách hai người này lại ngông cuồng như vậy, bọn họ vẫn còn chưa nhận được tin, căn bản không biết Dương Hắc đã bị hắn giết.
Nếu biết, hai người này tuyệt đối sẽ không có thái độ đó.
Như vậy cũng tốt, kẻ địch chủ quan, hắn càng dễ đối phó.
"Ngươi cười cái gì?"
Đạo sĩ dáng cao nhướng mày, hắn rất chán ghét nụ cười của Tô An Lâm.