Chương 655: Nổi Giận

person Tác giả: Kiếm Vô Vân schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2 lượt đọc

Chương 655: Nổi Giận

“Roẹt!”

Quả nhiên, Toái Y Chưởng ra đòn, mạng nhện trên đỉnh đầu bị xé thành mảnh nhỏ.

“Sao có thể thế được?”

Ánh mắt của hai ni cô trở nên nghiêm túc.

Bạch Y công tử rút kiếm ra, quát:

“Hắc Long kiếm pháp.”

Kiếm khí của hắn tức khắc bắn ra, giống như một con rồng đen, lao về phía Tô An Lâm.

“Hắc Long kiếm pháp, ngươi là người của Hắc Long sơn trang?”

Ngay lập tức, Tô An Lâm đoán ra được thân phận của người này.

Hình như trước đây hắn từng có tiếp xúc với người của Hắc Long sơn trang, biết Hắc Long kiếm pháp của Hắc Long sơn trang là độc nhất vô nhị, vô cùng mạnh mẽ.

Người có thể học chiêu này, chứng tỏ thân phận địa vị đều rất cao.

“Hừ, không ngờ ngươi có thể nhận ra, nhưng cũng vô ích thôi, hôm nay ngươi nhất định phải chết.:

Tô An Lâm giơ đại đao rèn từ huyền thiết lên cao, Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm ra đòn.

Tuy Hắc Long kiếm pháp rất mạnh, nhưng Cuồng Đao Lạc Diệp Trảm của hắn trải qua nhiều lần dung hợp, cấp bậc công pháp cũng không thấp.

Huống hồ, đao pháp của hắn đã thăng cấp đại sư, đối phương chắc chắn không thể sánh bằng.

Quả nhiên, khi hắn vung đao lên chém, Hắc Long kiếm pháp bị phá giải ngay tức thì.

Tô An Lâm nhanh chóng xông lên, Bạch Y công tử hoảng sợ, lùi lại liên tục.

“Hai vị cô cô, cứu mạng!”

Bạch Y công tử hoảng sợ, vội gào lên.

Hai ni cô há miệng, sợi tơ bắn liên tiếp về phía Tô An Lâm.

“Nhện nữ?”

Tô An Lâm nhíu mày.

Trước kia hắn từng nghe kể, trong giang hồ có một tà tông Nhện nữ, tên là Tri Chu Phái.

Đệ tử trong tông môn toàn là nữ giới, quái lại vô cùng.

Nhưng bọn họ đều tu luyện Tri Chu tà công, dùng tơ nhện giết người.

Vèo, vèo, vèo!

Vô số sợi tơ bắn ra, tuy Tô An Lâm tránh né được phần lớn tơ nhện.

Nhưng hắn vẫn bị không ít tơ nhện quấn lấy.

Những sợi tơ này đều rất dính, cực kỳ khó chơi.

Thường thường hắn kéo đứt một sợi thì lại có thêm mười sợi tơ nữa bám lên người, quả thực khó lòng phòng bị.

Chỉ chốc lát sau, hai chân của hắn đã bị dính chặt trên mặt đất, muốn nhấc chân lên cũng khó.

“Chết tiệt, đây là cái gì?”

Tô An Lâm nổi giận.

Cơ thể của hắn càng ngày càng cường tráng hơn, nhưng dường như vẫn khó có thể giãy giụa, hành động vô cùng khó khăn.

Bạch Y công tử nhìn thấy cảnh này thì vui sướng không thôi.

“Hahaha, hai cô cô quả nhiên lợi hại, tiểu đệ bội phục.”

“Bạch Y công tử, lát nữa lấy nhân sâm nghìn năm, ngươi đừng giành với bọn ta đấy nhé.”

Ni cô bên phải cười khẽ, nói.

“Ha ha ha, thập tam công tử của Hắc Kiếm sơn trang này chưa tham đến thế, nếu hai cô cô đã cứu ta, vậy thì ta nhất định sẽ không khiến hai cô cô thất vọng.”

Hay thật, còn chưa đánh xong mà đã bắt đầu tán gẫu rồi.

“Các ngươi chắc chắn ta sẽ thua à?”

Tô An Lâm nói với giọng lạnh nhạt.

“Hí hí, tiểu tử, ngươi tưởng ngươi còn có thể sống sót được hay sao?”

“Bị tơ nhện của bọn ta khống chế, cho dù ngươi có là Thiên Vương lão tử thì cũng vô dụng thôi.”

Vừa nói, hai ni cô vừa xuống đất bằng tứ chi, bò trên mặt đất giống như hai con nhện lớn.

Tô An Lâm cố nén cảm giác ghê tởm, nói:

“Hai người các ngươi rốt cuộc là người hay quái vật?”

“Để tu luyện Tri Chu Công, tộc Tri Chu Phái hấp thu chất dinh dưỡng của con người, đặc biệt bọn họ rất thích hấp thu đàn ông, Tô An Lâm, ta thấy ngươi cường tráng như thế, chắc chắn có rất nhiều chất dinh dưỡng.”

Bạch Y công tử đi tới, lau máu tươi bên khóe miệng, nhìn Tô An Lâm với ánh mắt âm u.

Vừa rồi thế mà hắn lại bị đánh chảy máu, quả thực là vô cùng nhục nhã.

Hắn quyết định, lát nữa nhất định phải nhìn Tô An Lâm bị hành hạ đến chết.

“Bạch Y công tử, ngươi có cần qua đây trả thù không?”

Ni cô bên phải quay đầu hỏi.

“Ha ha, được, được, thế thì cảm ơn đại cô cô.”

Bạch Y công tử đang có ý đó, hắn rút kiếm ra:

“Tô An Lâm, bây giờ ta khoét một cái lỗ trên ngực ngươi rồi tính tiếp.”

Kiếm của hắn lao nhanh, sắp sửa đâm vào Tô An Lâm.

Đột nhiên, một luồng dương khí nóng bỏng trào ra từ cơ thể của Tô An Lâm.

“Oành!”

Nhiệt lượng đốt trọi toàn bộ tơ nhện quấn lấy chân hắn.

Hắn có thể thoát ra dễ dàng rồi.

“Sao có thể như vậy được?”

Sắc mặt của Bạch Y công tử thay đổi.

Từ đầu đến cuối, Tô An Lâm chưa từng bị vây hãm, hắn chỉ giả vờ mà thôi.

Mục đích của hắn chính là dụ Bạch Y công tử lại gần.

“Ha, bắt được ngươi rồi.”

Tô An Lâm giữ trường kiếm của đối phương, Bạch Y công tử muốn rút ra theo bản năng, nhưng không có ích gì cả.

Sau đó, Tô An Lâm nắm đầu hắn rồi kéo ra.

Đầu của Bạch Y công tử, thậm chí đến cả xương cổ cũng bị hắn kéo ra ngoài.

Máu tươi nhỏ giọt tí tách trên mặt đất, thi thể của Bạch Y công tử vặn vẹo như cục đất sét rồi ngã lăn xuống đất, không hề nhúc nhích.

Thanh máu cạn kiệt!