Chương 656: Vây Hãm
Nhìn phần xương cổ bị rút ra, Tô An Lâm thuận tay vứt đi.
Sắc mặt của hai ni cô thay đổi ngay tức thì.
“Ngươi giết Bạch Y công tử!”
“Không chỉ giết hắn, mà ta còn muốn giết các ngươi nữa kia!”
Tô An Lâm cười khẩy.
Vừa rồi hắn giả vờ bị vây hãm, ba người này tin là thật, ngu ngốc lại gân hắn.
Cho hắn cơ hội.
Mới đầu, hắn còn lo khoảng cách quá xa dễ dàng để vuột bọn họ, bây giờ thì không cần lo lắng nữa.
Cơ thể cường tráng của hắn xông ra ngoài, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện giữa hai người họ.
Hai ni cô không cam lòng yếu thế, lần lượt ra tay tấn công.
Đáng tiếc, tơ nhện mạnh nhất của bọn họ không có tác dụng gì với Tô An Lâm.
Hắn chỉ tung hai quyền là đã có thể đánh gãy hai cánh tay của họ.
“Đừng mà, tha cho bọn ta!”
“Bọn ta biết sai rồi, bọn họ biết sai rồi…”
Hai người họ kêu rên thảm thiết.
Tô An Lâm cười khẩy, tung một chưởng đập lên đầu ni cô bên trái.
“Oành!”
Đầu nổ tung.
Thế nhưng, điều bất ngờ là cảnh tượng óc văng tung tóe như trong tưởng tượng không hề xảy ra.
Trái lại, một đống trứng nhện trắng muốt phun từ trong đầu lâu ra.
“Thứ gì thế?”
Tô An lâm cau mày, vận cương khí đánh về phía thứ đó.
“Bụp…bụp…bụp…”
Toàn bộ trứng nhện nổ tung.
“Gớm ghiếc!”
Tầm mắt của hắn lia về phía khác, ni cô bên phải đã chạy đi.
Nàng giống như một con báo săn, di chuyển bằng cả tay và chân, tốc độ cực nhanh.
“Chạy đi đâu!”
Tô An Lâm đuổi theo.
Ni cô bị thương nặng, thanh máu chỉ còn lại hơn một trăm, máu tươi không ngừng phun ra khỏi miệng, sắc mặt trắng bệch.
“Chết rồi, chết rồi, lần này chết chắc rồi, tại sao tên Tô An Lâm này lại lợi hại như vậy, tên Lý Khánh Sơn chó má, hắn không nói thật.”
Trên thực tế, Lý Khánh Sơn nói thật.
Chỉ có điều lời nói thật của hắn đã là chuyện của mấy ngày trước.
Hiện giờ đã qua lâu rồi, sự việc không còn giống trước nữa.
“’Chạy nhanh đấy!”
Tô An Lâm kích hoạt Ngũ Cầm Tật Phong Bộ, bám theo một khoảng cách xa.
Đột nhiên, hắn ném đại đao.
Mũi đao không nhắm thẳng vào ni cô.
Mà nện lên lưng nàng, khiến nàng nằm sấp xuống.
“Phụt!”
Cơ thể gầy yếu của ni cô đã bao giờ phải chịu tấn công như thế lần nào, bị đánh cho nằm bò trên mặt đất.
Tô An Lâm cười gằn, đi đến trước mặt nàng:
“Chạy à? Chạy nữa đi.”’
Đại đao vẫn đang đè lên người ni cô, khiến cho nàng muốn nhúc nhích cũng không làm được.
“Ta sai rồi, thật sự biết sai rồi mà, tha cho ta đi, ta bằng lòng chỉ ra người giật dây đằng sau cho ngươi biết.”
Ni cô hối hận muốn chết.
Nàng và muội muội nghe nói nơi này có thánh khí xuất hiện, vì thế mới đến đây.
Trên đường gặp được Bạch Y công tử, vừa gặp đã quen thân, bèn hành động cùng nhau.
Bạch Y công tử quen biết bang chủ nơi này nên bọn họ đến nơi này.
Ban đầu cho rằng đối phó một đường chủ của một bang phái chẳng qua là chuyện cỏn con tiện tay làm thôi.
Ai có thể ngờ được, tất cả đều chết hết!
“Công pháp ngươi tu luyện là gì, vì sao trong cơ thể toàn là trứng nhện?”
Tô An Lâm không hỏi về người đứng sau mọi việc, trái lại hỏi chuyện khác.
“Bọn ta xuất thân từ Tri Chu Phái, tu luyện Tri Chu công pháp, trong cơ thể mỗi người đều có trứng nhện, dùng nó để đẻ ra nhện, luyện thành tơ.”
“Thứ công pháp quỷ quái này mà cũng có người tu luyện sao?”
Tô An Lâm nghe vậy thì biết ngay đây là một công pháp tà đạo.
“Bọn ta cũng không có cách nào khác, ta và muội muội rơi vào tay giặc từ nhỏ, sau khi bị người trồng nhện vào trong cơ thể thì ăn thịt người nhà của mình, rồi biến thành như thế này.”
Trong lúc nói chuyện, dấu ấn màu đen trên trán nàng giống như mở mắt, trông cực kỳ quái dị.
“Nói vậy tức là các ngươi đều bị Tri Chu Phái ép buộc? Thế mà các ngươi vẫn còn chịu làm việc cho Tri Chu Phái?”
Tô An Lâm cảm thấy khó tin.
“Bọn ta không có cách nào cả, trứng nhện trong cơ thể giống như cổ trùng, bọn ta chỉ có thể nghe lệnh, bằng không sẽ chết rất thảm.”
Nàng ta vừa nói vừa khóc lóc la lên:
“Tha cho ta đi mà, ta thề sẽ không đối nghịch với ngươi nữa, thậm chí, thậm chí ta sẽ nói cho ngươi biết chuyện thánh khó! Lần này Tri Chu Phái của bọn ta có rất nhiều đệ tử cũng đến đây, thực lực của bọn họ còn mạnh hơn ta rất nhiều!”
Tô An Lâm lắc đầu.
Tuy hắn rất muốn hợp tác với người phụ nữ này, nhưng hắn không có biện pháp khống chế người khác.
Vì thế, để che giấu thực lực của mình với người khác, hắn quyết định, giết hết!”
Tô An Lâm nói:
“Không sao, chết chỉ là chuyện trong nháy mắt thôi, không đau!”
Dứt lời, hắn đập một chưởng lên đầu nàng.
Oành!
Lại một đống trứng nhện phun ra.
“Tri Chu Phái này quả thực còn ghê tởm hơn Âm Tông!”
Tô An Lâm lắc đầu, hiện giờ hắn tiếp xúc nhiều với âm vật, cho nên cảm thấy có những âm vật không có gì khủng bố.
Ví dụ như ngọc cốt trên đầu hắn, không hề đáng sợ.