Chương 1225: Cuộc Chiến Vương Giả
Trước kia vì miếng ăn cho no bụng, hai người có thể chém giết nhau như là dã thú, dùng quyền cước đánh nhau. Hôm nay, thứ hai người tranh là thiên hạ, cả hai chỉ cách cái ghế một khoảng rất gần, tự nhiên ai cũng không chịu nhường cho.
Hai trận chiến có lẽ vốn không có khác nhau gì cả, bởi vì lùi lại phía sau chính là cái chết, không có lựa chọn nào khác.
Bây giờ hai người đã đắm chìm trong chiến đấu, hoàn toàn không ý thức được những sự việc xung quanh. Ánh mắt nhìn chằm chằm đối phương, nhịp hô hấp hơi nhanh, cả hai đều cảm thấy kiệt sức.
Dã Nguyên Hỏa đột nhiên vọt lên từ trên lưng ngựa, nhảy ra sau lưng Lý Hành Tai, lôi hắn từ trên lưng ngựa xuống. Lý Hành Tai tuyệt đối không nghĩ tới đối phương chơi chiêu này, nhất thời không chú tâm mà giờ nằm lăn trên đất. Phản ứng của hắn không hề chậm, cả người bổ nhào về phía trước, níu hai chân Dã Nguyên Hỏa lại, hất tung hắn khỏi mặt đất.
Loại trình độ này chiến đấu, chiêu thức đã không trọng yếu, tư thế và thể diện càng là thứ có cũng được không có cũng được. Hai bên có ý nghĩ là giống nhau, dùng răng hoặc nắm đấm, dùng hết thảy mọi thứ có thể dùng tới, nghĩ hết biện pháp giết chết đối phương.
Hai người đều ném binh khí đi, quần ẩu với nhau trên mặt đất vàng. Biểu lộ dữ tợn, tư thế chật vật, vò đầu bứt tóc đánh hạ bộ của nhau. Ngươi một chiêu hầu tử thâu đào, ta một chiêu chó hoang đi tiểu, hoàn toàn không giống một trận chiến giữa hai vị vua, ngược lại là giống côn đồ đầu đường xó chợ ẩu đả.
Cả hai có lẽ vốn không khác gì nhau.
Hai người lại giữ khoảng cách với đối phương, khoé miệng của cả hai đều rách, hốc mắt tím bầm. Tiếp đó hung dữ liếc mắt nhìn đối phương, gần như đồng thời lại phi thân vào nhau đánh tiếp.
Từ Vấn Thiên nhìn xem một màn này, chiến đấu như hai người bây giờ cơ hồ đã không có khả năng phân ra thắng bại, kết cục đơn giản là lưỡng bại câu thương mà thôi.
Chẳng qua, bây giờ hẳn là cơ hội tốt nhất để giết chết Dã Nguyên Hỏa. Ngồi ngựa phi đến, có thể chém giết Dã Nguyên Hỏa trong chốc lát.
Khi Từ Vấn Thiên nghĩ tới chỗ này, ba mươi sáu bạch mã thị vệ đối diện cũng đồng thời nghĩ tới chỗ này. hai bên rục rịch, liếc mắt nhìn đối phương, gần như đồng thời mà xung kích về phía trước.
Ý nghĩ đều là giống nhau, thử mọi cách có thể để thủ lĩnh của đối phương rơi đài, tiếp đó cứu quan chỉ huy phe mình về lại trại.
Một thân võ nghệ của Từ Vấn Thiên có thể xưng vô song, có điều hắn chỉ có một người, không có phương pháp phân thân. Ba mươi sáu bạch mã thị vệ chia hai đội, một đội tiếp cận Lý Hành Tai, một đội ngăn Từ Vấn Thiên lại.
Trên đầu tường, Thích Kế Quang thấy cảnh này thì trong lòng cả kinh, nếu như Lý Hành Tai có sơ xuất gì, phe mình thua không nghi ngờ.
Gã vội vàng hạ lệnh, mệnh lệnh cho ba quân xuất động, vô luận như thế nào cũng muốn cứu Lý Hành Tai về.
Chỉ là, Lý Hành Tai đã có khoảng cách nhất định với trận doanh, sợ khi đại quân đuổi tới đã không kịp.
Hết thảy hy vọng chỉ có thể gửi gắm trên thân Từ Vấn Thiên.
Tốc độ của Từ Vấn Thiên cũng không chậm, hắn và nhóm bạch mã thị vệ cản đường đụng vào nhau, một cây búa lớn mở đường, ngoan cố đánh ra một con đường máu.
Hắn thoát khỏi hung hiểm mà chạy tới trước mặt Lý Hành Tai, cúi người kéo hắn lên lưng ngựa, nằm vắt ngang đùi, quay người lại đánh ra một chiêu ngăn trở công kích từ chính diện.
Phen hành động này, tầng tầng lớp lớp hiểm nguy, bất luận một bước nào xảy ra vấn đề, kết quả đều khó mà tưởng nổi.
Chỉ là, chung quy là hắn làm được, tướng sĩ hai quân vô luận địch ta, đều đồng loạt hô một câu hay lắm.
Từ Vấn Thiên còn muốn giết luôn Dã Nguyên Hỏa, mà thừa dịp này, Dã Nguyên Hỏa cũng bị kéo về đội quân phe mình, Từ Vấn Thiên có muốn động thủ cũng đã mất cơ hội.
Giang Nam quân bây giờ đuổi tới, Nhung Tộc vừa vặn cũng đánh đến, hai nhánh quân đội hung hăng đụng vào nhau.
Binh sĩ hai bên liều mạng chém giết, chiến đấu vừa mới nãy của Dã Nguyên Hỏa và Lý Hành Tai chỉ có thể nói là món ăn khai vị, thắng bại chân chính cần bọn họ dùng máu tươi và sinh mệnh để quyết định.
Nhung Tộc am hiểu dã chiến, lại nhiều lần dùng kỵ binh khởi xướng xung kích, hai quân chính diện đánh nhau, Giang Nam quân gần như không chiếm bất kỳ ưu thế nào.
Nhưng may mắn chính là, địa hình trước cửa thành nhỏ hẹp, Nhung Tộc cũng không cách nào đổ quy mô binh lực lớn vào. Binh lực hai bên hiện tại cơ hồ ngang hàng, mà màn huyết chiến giữa Lý Hành Tai và Dã Nguyên Hỏa cổ vũ sĩ khí ba quân rất lớn. Mọi người đồng lòng quyết chiến, dựa vào điểm này cũng miễn cưỡng có thể chiến hoà với Nhung Tộc.
Gánh nặng đối chọi ngàn quân đều rơi vào trên vai một mình Thích Kế Quang, gã là người chỉ huy trận chiến này. Lý Hành Tai tự thân lên trận chém giết, giao quyền chỉ huy cho gã, điều này đại biểu tín nhiệm lớn lao, cũng đại biểu trách nhiệm lớn lao.
Đến cả Thích Kế Quang cũng vừa chạy tới vừa lo lắng, trái tim đập bịch bịch, bàn tay nắm cờ lệnh không ngừng chảy mồ hôi.
Nhất định không thể để xảy ra bất luận chuyện gì ngoài ý muốn.
Huy động cờ lệnh, mệnh lệnh truyền đạt ba quân, cánh trái đánh lén, cánh phải kéo dài khoảng cách với Nhung Tộc, chủ soái rút về phía sau...... Cánh trái và cánh phải di chuyển vào giữa để đánh lén, ngăn cách Nhung Tộc.
Trận hình túi.
Thích Kế Quang cơ hồ hoàn toàn bắt chước lại đấu pháp của Quan Ngư, nếu như nói sư phụ của Dã Nguyên Hỏa và Lý Hành Tai là Trình Đại Lôi, như vậy Quan Ngư liền coi như là nửa danh sư phụ của Thích Kế Quang.
Dã chiến Nhung Tộc có thể vô địch. Nhưng thất bại duy nhất của Nhung Tộc chính là trận Quan Ngư chỉ huy Giang Nam quân, đánh bại bước tiến của Nhung Tộc.
Lần kia Thích Kế Quang ở ngay bên cạnh Quan Ngư, mắt thấy toàn bộ quá trình gã chỉ huy chiến đấu, sau đó say mê với khung đó không thôi, âm thầm xem gã như là tiền bối để noi theo.
Khó mà nói Thích Kế Quang đã hoàn toàn nắm được tri thức của Quan Ngư, nhưng ít ra đã nắm giữ được năm sáu phần tinh túy.
Quan chỉ huy sẽ có ảnh hưởng cực lớn với trong một trận chiến, từ loại góc độ này tới nói, Lý Hành Tai cũng không phải là hoàn toàn không có phần thắng.
Vây đội tiên phong của Nhung Tộc vào trận hình túi, chặt đứt liên hệ giữa bọn họ và trận hình chính, hạn chế uy lực kỵ binh, tiếp đó lại bắt đầu các hành động giết chóc.